DanLuat 2015

Pháp nhân ủy quyền cho pháp nhân được không?

Chủ đề   RSS   
  • #273750 06/07/2013

    Pháp nhân ủy quyền cho pháp nhân được không?

    Chào cộng đồng Dân Luật,

    Tôi đang tìm hiểu về việc pháp nhân có được ủy quyền cho pháp nhân hay không?

    Mong được sự chia sẻ chân thành từ các bạn.

     
    34879 | Báo quản trị |  

Like DanLuat để cập nhật các Thông tin Pháp Luật mới và nóng nhất mỗi ngày.

2 Trang 12>
Thảo luận
  • #273777   06/07/2013

    QuyetQuyen945
    QuyetQuyen945
    Top 50
    Male
    Lớp 11

    Quảng Trị, Việt Nam
    Tham gia:28/10/2010
    Tổng số bài viết (1229)
    Số điểm: 15099
    Cảm ơn: 371
    Được cảm ơn 485 lần


    Chào bạn!
    Theo quy định tại Điều 142 BLDS thì:

    1. Đại diện theo uỷ quyền là đại diện được xác lập theo sự uỷ quyền giữa người đại diện và người được đại diện.

    Theo tôi thì pháp nhân có thể nhận ủy quyền của pháp nhân khác, tuy nhiên không phải mọi trường hợp đều được nhận ủy quyền vì về nguyên tắc thì pháp nhân họ chỉ được hoạt động trong phạm vi họ đã đăng ký. Như vậy nếu việc nhận ủy quyền có trong phạm vi họ đăng ký thì họ được thực hiện, còn nếu không thuộc phạm họ đăng ký hoạt động thì không được.

    Về vấn đề này bạn có thể tham khảo thêm quy định tại Điều 141 Luật Thương mai 2006.

    Điều 141. Đại diện cho thương nhân
    1. Đại diện cho thương nhân là việc một thương nhân nhận uỷ nhiệm (gọi là bên đại diện) của thương nhân khác (gọi là bên giao đại diện) để thực hiện các hoạt động thương mại với danh nghĩa, theo sự chỉ dẫn của thương nhân đó và được hưởng thù lao về việc đại diện.

     

     
    Báo quản trị |  
  • #273853   07/07/2013

    Có được ủy quyền cho pháp nhân định đoạt tài sản?

    06/11/2012, 19:56 [GMT+7]

    Hỏi: Tôi là chủ sở hữu nhà đất và đang vay Công ty A một số tiền. Tôi có thể ủy quyền cho Công ty A bán  nhà đất của tôi để trả nợ?

    Nguyễn Thị Tuyết (Vạn Thắng, Nha Trang)

    Trả lời: Theo quy định tại Điều 139 Bộ Luật Dân sự năm 2005, "Đại diện là việcmột người (sau đây gọi là người đại diện) nhân danh và vì lợi ích của người khác (sau đây gọi là người được đại diện) xác lập, thực hiện giao dịch dân sự trong phạm vi đại diện" (khoản 1); "Quan hệ đại diện được xác lập theo pháp luật hoặc theo ủy quyền" (khoản 3); "Người đại diện phải có năng lực hành vi dân sự đầy đủ, trừ trường hợp quy định tại khoản 2 Điều 143 của Bộ luật này"; khoản 2 Điều 143: "Người từ đủ mười lăm tuổi đến chưa đủ mười tám tuổi có thể là người đại diện theo ủy quyền, trừ trường hợp pháp luật giao dịch dân sự phải do người từ đủ mười tám tuổi trở lên xác lập". Tại khoản 4 Điều 589  quy định hợp đồng ủy quyền chấm dứt khi "Bên ủy quyền hoặc bên được ủy quyền chết, bị Tòa án tuyên bố mất năng lực hành vi dân sự, bị hạn chế năng lực hành vi dân sự, mất tích, hoặc là đã chết".

    Đối chiếu với các quy định của Bộ Luật Dân sự đã viện dẫn trên cho thấy, pháp luật chỉ quy định người đại diện theo ủy quyền là cá nhân, là con người cụ thể. Công ty là một pháp nhân, chỉ có năng lực pháp luật dân sự chứ không có năng lực hành vi dân sự. Vì vậy, Công ty  không  thể làm người đại diện theo ủy quyền. Bà có thể ủy quyền cho một người cụ thể trong Công ty A để thực hiện công việc ủy quyền, hợp đồng ủy quyền phải lập thành văn bản. Ngoài ra, bà có thể liên hệ các tổ chức hành nghề công chứng để được giải quyết theo đúng quy định của pháp luật.

     

     

     
    Báo quản trị |  
  • #273937   08/07/2013

    nguyenkhanhchinh
    nguyenkhanhchinh
    Top 10
    Male
    Dân Luật bậc 1

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:12/09/2011
    Tổng số bài viết (6836)
    Số điểm: 78068
    Cảm ơn: 1955
    Được cảm ơn 3735 lần


    Câu hỏi:

    Chào cộng đồng Dân Luật, Tôi đang tìm hiểu về việc pháp nhân có được ủy quyền cho pháp nhân hay không?

    Mong được sự chia sẻ chân thành từ các bạn.

    Câu trả lời:

    Hỏi: Tôi là chủ sở hữu nhà đất và đang vay Công ty A một số tiền. Tôi có thể ủy quyền cho Công ty A bán  nhà đất của tôi để trả nợ? Nguyễn Thị Tuyết (Vạn Thắng, Nha Trang)

    Trả lời: Theo quy định tại Điều 139 Bộ Luật Dân sự năm 2005, "Đại diện là việcmột người (sau đây gọi là người đại diện) nhân danh và vì lợi ích của người khác (sau đây gọi là người được đại diện) xác lập, thực hiện giao dịch dân sự trong phạm vi đại diện" (khoản 1); "Quan hệ đại diện được xác lập theo pháp luật hoặc theo ủy quyền" (khoản 3); "Người đại diện phải có năng lực hành vi dân sự đầy đủ, trừ trường hợp quy định tại khoản 2 Điều 143 của Bộ luật này"; khoản 2 Điều 143: "Người từ đủ mười lăm tuổi đến chưa đủ mười tám tuổi có thể là người đại diện theo ủy quyền, trừ trường hợp pháp luật giao dịch dân sự phải do người từ đủ mười tám tuổi trở lên xác lập". Tại khoản 4 Điều 589  quy định hợp đồng ủy quyền chấm dứt khi "Bên ủy quyền hoặc bên được ủy quyền chết, bị Tòa án tuyên bố mất năng lực hành vi dân sự, bị hạn chế năng lực hành vi dân sự, mất tích, hoặc là đã chết". Đối chiếu với các quy định của Bộ Luật Dân sự đã viện dẫn trên cho thấy, pháp luật chỉ quy định người đại diện theo ủy quyền là cá nhân, là con người cụ thể. Công ty là một pháp nhân, chỉ có năng lực pháp luật dân sự chứ không có năng lực hành vi dân sự. Vì vậy, Công ty  không  thể làm người đại diện theo ủy quyền. Bà có thể ủy quyền cho một người cụ thể trong Công ty A để thực hiện công việc ủy quyền, hợp đồng ủy quyền phải lập thành văn bản. Ngoài ra, bà có thể liên hệ các tổ chức hành nghề công chứng để được giải quyết theo đúng quy định của pháp luật.

    Câu trả lời này của một LS tên Hà thì phải!

    Xét về phạm vi, hoạt động, sự việc, ... không được phù hợp với câu hỏi của topic cho lắm thì phải?

    Bô lô ba la

     
    Báo quản trị |  
  • #273946   08/07/2013

    Cám ơn trao đổi của bạn.

    Bạn vui lòng làm rõ: không phù hợp có nghĩa là thế nào? là sai hay đúng? hay thực tế không áp dụng pháp luật không như vậy? Và dẫn chứng cụ thể?

     
    Báo quản trị |  
  • #273962   08/07/2013

    Tôi xin chốt lại vấn đề chủ yếu để anh chị em bàn luận: "Trong lĩnh vực dân sự, pháp nhân có quyền nhận ủy quyền không?" 

     

     
    Báo quản trị |  
  • #274011   08/07/2013

    Unjustice
    Unjustice
    Top 50
    Lớp 10

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:18/06/2010
    Tổng số bài viết (1342)
    Số điểm: 14949
    Cảm ơn: 152
    Được cảm ơn 1048 lần


    Chào mọi người,

    Theo quan điểm của mình thì pháp nhân được quyền nhận sự ủy quyền từ bất kỳ thực thể pháp lý nào khác (tổ chức hoặc cá nhân). Vì những lý lẽ sau đây 

    - Bảo đảm pháp nhân có thể tham gia vào các quan hệ pháp lý ở mức độ cao nhất như các cá nhân (ngoại trừ các quan hệ nhân thân). Điều này là tốt cho sự phát triển của pháp nhân nói riêng và xã hội nói chung. 

    - Về bản chất thì ủy quyền cũng chỉ là việc cung cấp một dịch vụ (có thu phí hay không) của bên nhận ủy quyền cho bên ủy quyền. Theo đó bên nhận ủy quyền sẽ thay mặt bên ủy quyền thực hiện công việc nào đó. Vì vậy nếu nói pháp nhân không được phép nhận ủy quyền thì chẳng khác nào phủ nhận việc pháp nhân được phép cung cấp một số dịch vụ bắt buộc phải có sự ủy quyền trong đó như đại diện tham gia tố tụng dân sự, đại diện xin giấy phép  ... mà các dịch vụ này càng ngày càng được chuyên nghiệp hóa và phát triển mạnh do sự phát triển của xã hội.

    - Việc pháp nhân nhận ủy quyền không hề gây hại cho mối quan hệ ủy quyền nếu không nói là tốt hơn cho bên ủy quyền. Việc kiểm soát và yêu cầu bồi thường thiệt hại đối với pháp nhân bao giờ cũng dễ hơn là đối với thể nhân. Rõ ràng là khi bạn ký hợp đồng ủy quyền với một tổ chức chuyên nghiệp thì yên tâm hơn nhiều so với việc ủy quyền cho một cá nhân trong việc cung cấp dịch vụ.

    Vì những lý do nêu trên nên mình phản đối cách thức ký ủy quyền cho một cá nhân của pháp nhân như ai đó đề nghị ở trên bởi vì nó tạo ra rủi ro không đáng có cho bên ủy quyền. Bởi vì nếu có tranh chấp xảy ra thì ai sẽ là người chịu trách nhiệm trước bên ủy quyền, pháp nhân hay cá nhân được ủy quyền của pháp nhân đó?

    Tóm lại chế định ủy quyền trong BLDS hiện nay còn tồn tại rất nhiều vấn đề chưa được sáng tỏ. Hy vọng các nhà làm luật sẽ có những cải thiện khi sửa chữa nó trong thời gian tới.

     

    Luật được sinh ra để phục vụ con người chứ không phải để cai trị.

     
    Báo quản trị |  
    1 thành viên cảm ơn Unjustice vì bài viết hữu ích
    daonhan (08/07/2013)
  • #306300   13/01/2014

    Tienphat032
    Tienphat032
    Top 500
    Male
    Mầm

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:17/12/2012
    Tổng số bài viết (79)
    Số điểm: 530
    Cảm ơn: 14
    Được cảm ơn 39 lần


    mrlethuongtinTôi xin chốt lại vấn đề chủ yếu để anh chị em bàn luận: "Trong lĩnh vực dân sự, pháp nhân có quyền nhận ủy quyền không?"

    khoản 2 Điều 2 Thông tư 08/2013/TT-BXD quy định:

    "2. Ngưi đi din theo pháp lut ca ch đu tư có th y quyn cho ban qun lý d án (trong trưng hp trc tiếp qun lý d án) hoc tư vn qun lý d án (trong trưng hp thuê tư vn qun lý dán) thc hin mt hoc mt s các ni dung nêu ti Khon 1 Điu này, tr các ni dung sau: phê duyt nhim v thiết kế xây dng công trình, phê duyt thiết kế xây dng công trình làm cơ s đu thu la chn nhà thu thi công xây dng công trình, phê duyt kết qu đu thu và la chn nhà thu, nghim thu hoc phê duyt kết qu nghim thu hoàn thành hng mc công trình, công trình xây dng đưa vào sử dng"

    Vấn đề BQL dự án có tư cách pháp nhân hay không hiện nay đang còn tranh cãi, nhưng quy định trên cho thấy, người được uỷ quyền không nhất thiết phải là cá nhân mà còn có thể là tổ chức. 

     
    Báo quản trị |  
    2 thành viên cảm ơn Tienphat032 vì bài viết hữu ích
    QuyetQuyen945 (13/01/2014) HVAmbitions-Law (09/11/2015)
  • #317504   10/04/2014

    tonyhowin
    tonyhowin

    Sơ sinh

    Bà Rịa - Vũng Tàu, Việt Nam
    Tham gia:04/04/2014
    Tổng số bài viết (4)
    Số điểm: 50
    Cảm ơn: 11
    Được cảm ơn 2 lần


    Topic này mở đã lâu, tôi là người mới tham gia, xin có một chút ý kiến đối với quan điểm của Unjustic về việc khẵng định pháp nhân nhận ủy quyền là đúng.

    Trước tiên tôi khẳng định bài viết của bạn đúng là unjustice giống như nick của bạn. Bạn thảo luận tình huống pháp lý mà bạn nói khơi, suy diễn và không có cơ sở.

    1. Bạn đánh đồng bản chất của ủy quyền là dịch vụ là sai, không phải toàn bộ hoạt động ủy quyền đều là dịch vụ.

    2. Bạn nói khi pháp nhân nhận ủy quyền thì sẽ an toàn hơn cho bên ủy quyền, vấn đề này lại càng sai, vì pháp nhân hoạt động có giới hạn; ví dụ bạn ủy quyền cho Công ty (có vốn Đlệ 5 tỷ, và cứ cho là phạm vi hoạt động của Cty này phù hợp với phạm vi dại diện) thực hiện đại diện cho bạn giao dịch mua bán một tài sản có giá trị 20 tỷ. Nếu như pháp nhân này làm sai, gây thiệt hại cho bạn 10 tỷ, thì bạn có chắc đòi lại được toàn bộ số thiệt hại đó không?

    Về việc giao lại cho pháp nhân thay mặt thực hiện giao dịch mang tính dịch vụ (có bản chất pháp lý giống như ủy quyền) thì đã có những quy định của Luật thương mại. Đó là giao dịch thực hiện dịch vụ thương mại chứ không thể hiểu đó là "ủy quyền" theo quy định trong BL Dân sự.

    Trong thực tế hiện nay, nhiều giao dịch giữa cá nhân/pháp nhân vẫn dùng thuật ngữ ủy quyền, nhưng theo tôi đó chỉ là do thói quen dùng từ mà không để ý đến bản chất pháp lý cũng như quy định của pháp luật về ủy quyền, nhầm lẫn giữa "ủy quyền" với "ủy nhiệm", "ủy thác" và "giao lại" (trong tổ chức có nhiều đơn vị thành viên là pháp nhân).

    Đồng ý với Unjustice về việc pháp luật hiện nay chưa có quy định rõ ràng về ủy quyền cho pháp nhân, nhưng với quy định cụ thể của Bộ luật dân sự và các luật liên quan khác như LTM, LDN thì hiểu như bạn là không phù hợp với quy định của pháp luật đó.

    Qua đây tôi cũng đánh giá cao bài viết của bạn QuyetQuyen954 và mrlethuongtin!

    Regards

     
    Báo quản trị |  
    2 thành viên cảm ơn tonyhowin vì bài viết hữu ích
    ntdieu (10/04/2014) oneclicklogin (10/04/2014)
  • #317532   10/04/2014

    Unjustice
    Unjustice
    Top 50
    Lớp 10

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:18/06/2010
    Tổng số bài viết (1342)
    Số điểm: 14949
    Cảm ơn: 152
    Được cảm ơn 1048 lần


    tonyhowin viết:

    Trước tiên tôi khẳng định bài viết của bạn đúng là unjustice giống như nick của bạn. Bạn thảo luận tình huống pháp lý mà bạn nói khơi, suy diễn và không có cơ sở.

    Luật không có quy định mà bạn đòi quan điểm không được "suy diễn" và "phải có cơ sở" mới lạ.

    tonyhowin viết:

    1. Bạn đánh đồng bản chất của ủy quyền là dịch vụ là sai, không phải toàn bộ hoạt động ủy quyền đều là dịch vụ.

    Nhưng ở phạm vi câu hỏi pháp nhân ủy quyền cho pháp nhân thì nó là vậy. Mình chưa tìm ra ví dụ nào mà pháp nhân nhận ủy quyền không phải đang cung cấp một dịch vụ nào đó cho pháp nhân ủy quyền.

    tonyhowin viết:

    2. Bạn nói khi pháp nhân nhận ủy quyền thì sẽ an toàn hơn cho bên ủy quyền, vấn đề này lại càng sai, vì pháp nhân hoạt động có giới hạn; ví dụ bạn ủy quyền cho Công ty (có vốn Đlệ 5 tỷ, và cứ cho là phạm vi hoạt động của Cty này phù hợp với phạm vi dại diện) thực hiện đại diện cho bạn giao dịch mua bán một tài sản có giá trị 20 tỷ. Nếu như pháp nhân này làm sai, gây thiệt hại cho bạn 10 tỷ, thì bạn có chắc đòi lại được toàn bộ số thiệt hại đó không?

    Bạn đang đi xa hơn mức cần thiết đó là vấn đề bồi thường do hành động sai ủy quyền. Nếu tổ chức của bạn đến giao dịch với ngân hàng, ủy quyền cho ngân hàng thực hiện một nội dung nào đó bạn an tâm hơn hay ủy quyền cho nhân viên ngân hàng, người trực tiếp giao dịch với công ty bạn thì công ty bạn thấy an tâm hơn. Truy cứu trách nhiệm đòi tổ chức bồi thường dễ hơn hay đòi một nhân viên quèn trong tổ chức đó bồi thường dễ hơn. (Đôi khi bạn còn không biết nhân viên đó ở đâu để đòi bồi thường)

    tonyhowin viết:

    Về việc giao lại cho pháp nhân thay mặt thực hiện giao dịch mang tính dịch vụ (có bản chất pháp lý giống như ủy quyền) thì đã có những quy định của Luật thương mại. Đó là giao dịch thực hiện dịch vụ thương mại chứ không thể hiểu đó là "ủy quyền" theo quy định trong BL Dân sự.

    Đồng ý với bạn ở điểm này, hiện nay hiểu sai rất nhiều, đối với các tổ chức bản chất là cung cấp dịch vụ, ủy quyền chỉ là một phần trong việc cung cấp dịch vụ đó. Ví dụ như dịch vụ tư vấn, thay mặt thân chủ tham gia tố tụng của công ty, văn phòng luật. Việc ủy quyền đại diện tham gia phiên tòa chỉ là một phần nội dung cần thiết để thực hiện dịch vụ đó. Họ hiểu sang ủy quyền do khi thực hiện dịch vụ đó khi dính tới cơ quan quản lý nhà nước hoặc tổ chức khác thì bị đòi hỏi phải có "văn bản ủy quyền". 

    Rất hân hạnh được trao đổi cùng bạn.

    Regards

    Luật được sinh ra để phục vụ con người chứ không phải để cai trị.

     
    Báo quản trị |  
    2 thành viên cảm ơn Unjustice vì bài viết hữu ích
    ntdieu (10/04/2014) tonyhowin (14/04/2014)
  • #317679   10/04/2014

    hungmaiusa
    hungmaiusa
    Top 10
    Cao Đẳng

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:22/06/2013
    Tổng số bài viết (4084)
    Số điểm: 31536
    Cảm ơn: 929
    Được cảm ơn 1902 lần


    Chào bạn tonyhowin.

    Tôi đồng ý với bạn là pháp nhân chỉ được nhận ủy nhiệm, ủy thác . . . và không được nhận ủy quyền. Nhưng vẫn có ngoại lệ : luật nhà ở cho phép các nhân, tổ chức được phép ủy quyền cho công ty bất động sản thay mặt mình mua, bán nhà.

    Pháp nhân không được phép nhận ủy quyền (làm người đại diện) vì theo luật dân sự :

    Điều 139. Đại diện

    5. Người đại diện phải có năng lực hành vi dân sự đầy đủ, trừ trường hợp quy định tại khoản 2 Điều 143 của Bộ luật này.

    Pháp nhân không có năng lực hành vi dân sự.

    Điều 143. Người đại diện theo uỷ quyền

    1. Cá nhân, người đại diện theo pháp luật của pháp nhân có thể uỷ quyền cho người khác xác lập, thực hiện giao dịch dân sự.

    2. Người từ đủ mười lăm tuổi đến chưa đủ mười tám tuổi có thể là người đại diện theo uỷ quyền, trừ trường hợp pháp luật quy định giao dịch dân sự phải do người từ đủ mười tám tuổi trở lên xác lập, thực hiện

    Theo khoản 1, điều 143 thì chỉ cá nhân ("người") mới được nhận ủy quyền và phải đạt độ tuổi nhất định.

    @ bạn tonyhowin

    Nick của thành viên là quyền riêng tư, không nên và không cần thiết công kích như vậy. Tôn trọng người khác chính là tự trọng.

     

     
    Báo quản trị |  
    1 thành viên cảm ơn hungmaiusa vì bài viết hữu ích
    tonyhowin (14/04/2014)
  • #317733   11/04/2014

    QuyetQuyen945
    QuyetQuyen945
    Top 50
    Male
    Lớp 11

    Quảng Trị, Việt Nam
    Tham gia:28/10/2010
    Tổng số bài viết (1229)
    Số điểm: 15099
    Cảm ơn: 371
    Được cảm ơn 485 lần


    hungmaiusa viết:

    Pháp nhân không có năng lực hành vi dân sự.

    Bộ luật Dân sự 2005 không quy định năng lực hành vi dân sự của pháp nhân bởi việc quy định là không cần thiết, chứ không phải pháp nhân không có năng lực hành vi dân sự đâu nha bác Hungmaiusa, nếu không có năng lực hành vi thì pháp nhân làm sao hoạt động được? (NLHVDS và NLPLDS của pháp nhân xuất hiện đồng thời cùng một lúc, khác với cá nhân, tùy tưng độ tuổi, sức khỏe của mỗi cá nhân thì thời điểm phát sinh năng lực hành vi dân sự khác nhau.)

     

    hungmaiusa viết:
    Theo khoản 1, điều 143 thì chỉ cá nhân ("người") mới được nhận ủy quyền và phải đạt độ tuổi nhất định.

    Nếu chỉ căn cứ vào chữ "người" thì cũng không thể suy luận như vậy được bác à, chữ "người" trong các VPPL có nơi được hiểu là cá nhân, cũng có nơi dc hiểu là cá nhân, tổ chức ...

    Vài dòng trao đổi cùng mọi người.

     

     
    Báo quản trị |  
    2 thành viên cảm ơn QuyetQuyen945 vì bài viết hữu ích
    Tienphat032 (04/03/2016) tonyhowin (14/04/2014)
  • #317872   11/04/2014

    hungmaiusa
    hungmaiusa
    Top 10
    Cao Đẳng

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:22/06/2013
    Tổng số bài viết (4084)
    Số điểm: 31536
    Cảm ơn: 929
    Được cảm ơn 1902 lần


    Chào bạn QuyetQuyen945.

     

    hungmaiusa viết:

     

    Pháp nhân không có năng lực hành vi dân sự.

     

    Bộ luật Dân sự 2005 không quy định năng lực hành vi dân sự của pháp nhân bởi việc quy định là không cần thiết, chứ không phải pháp nhân không có năng lực hành vi dân sự đâu nha bác Hungmaiusa, nếu không có năng lực hành vi thì pháp nhân làm sao hoạt động được? (NLHVDS và NLPLDS của pháp nhân xuất hiện đồng thời cùng một lúc, khác với cá nhân, tùy tưng độ tuổi, sức khỏe của mỗi cá nhân thì thời điểm phát sinh năng lực hành vi dân sự khác nhau.)

     

    Pháp nhân thực sự không có năng lực hành vi, chứ không phải là không cần thiết nên không quy định như bạn nghĩ. Chính vì vậy phải có người đại diện theo pháp luật để thực hiện việc "xác lập, thực hiện quyền, nghĩa vụ dân sự."

    Theo luật dân sự :

    Điều 17. Năng lực hành vi dân sự của cá nhân

    Năng lực hành vi dân sự của cá nhân là khả năng của cá nhân bằng hành vi của mình xác lập, thực hiện quyền, nghĩa vụ dân sự.

     

    hungmaiusa viết:
    Theo khoản 1, điều 143 thì chỉ cá nhân ("người") mới được nhận ủy quyền và phải đạt độ tuổi nhất định.

     

     

    Nếu chỉ căn cứ vào chữ "người" thì cũng không thể suy luận như vậy được bác à, chữ "người" trong các VPPL có nơi được hiểu là cá nhân, cũng có nơi dc hiểu là cá nhân, tổ chức ...

    Tôi đồng ý với bạn là không phải chỉ căn cứ vào chữ "người" (trong luật hình sự thì "người" có thể là tổ chức), nhưng khi đã nói rõ là phải đạt độ "tuổi" thì không thể nhầm lẫn được. 

     

    Rất  vui khi bạn quan tâm đến bài viết của tôi 

     

     

     
    Báo quản trị |  
    1 thành viên cảm ơn hungmaiusa vì bài viết hữu ích
    tonyhowin (14/04/2014)
  • #317980   12/04/2014

    QuyetQuyen945
    QuyetQuyen945
    Top 50
    Male
    Lớp 11

    Quảng Trị, Việt Nam
    Tham gia:28/10/2010
    Tổng số bài viết (1229)
    Số điểm: 15099
    Cảm ơn: 371
    Được cảm ơn 485 lần


    hungmaiusa viết:

    Pháp nhân thực sự không có năng lực hành vi, chứ không phải là không cần thiết nên không quy định như bạn nghĩ. Chính vì vậy phải có người đại diện theo pháp luật để thực hiện việc "xác lập, thực hiện quyền, nghĩa vụ dân sự."

    Năng lực pháp luật dân sự của pháp nhân là tổng hợp những quyền và nghĩa vụ mang tính khách quan được pháp luật quy định. Những quyền, nghĩa vụ này không được quy định cụ thể trong Bộ luật Dân sự mà được quy định tại các văn bản pháp luật chuyên biệt về loại hình pháp nhân đó và trong quyết định thành lập và Điều lệ của pháp nhân.

    Những quyền, nghĩa vụ dân sự cụ thể, mang tính chủ quan của mỗi pháp nhân phát sinh trên cơ sở năng lực hành vi của mỗi pháp nhân. Mặc dù Bộ luật dân sự không đề cập tới năng lực hành vi của pháp nhân nhưng được hiểu là năng lực hành vi của pháp nhân do người đại diện thực hiện phát sinh, chấm dứt cùng thời điểm phát sinh, chấm dứt năng lực pháp luật, tức là năng lực hành vi tồn tại tương ứng với năng lực pháp luật. Đây là điểm khác với năng lực chủ thể của cá nhân, năng lực hành vi của cá nhân không phát sinh đồng thời với năng lực pháp luật mà phụ thuộc vào 2 yếu tố: độ tuổi và khả năng nhận thức, điều khiển hành vi của từng cá nhân cụ thể.

    Như vậy qua phân tích ở trên có thể thấy phát nhân có năng lực hành vi. Năng lực hành vi của pháp nhân được được thể hiện thông qua hành vi của người đại diện. Bộ luật dân sự chỉ quy định về người đại diện theo pháp luật và người đại diện theo ủy quyền của pháp nhân nhân danh pháp nhân trong quan hệ dân sự. Mọi hoạt động của pháp nhân được tiến hành thông qua hành vi của cá nhân là người đại diện của pháp nhân. Tuy nhiên cũng cần hiểu là hoạt động của pháp nhân còn được thực hiện thông qua hành vi của các thành viên khác của pháp nhân, trong trường hợp này hành vi đó được thực hiện trong khuôn khổ nhiệm vụ được pháp nhân giao. 

    Theo Bình luận khoa học Bộ luật Tố tụng dân sự (sửa đổi, bổ sung năm 2011)

    Bác Hungmaiusa tham khảo thêm nhé, PHÁP NHÂN VẪN CÓ NĂNG LỰC HÀNH VI 

     
    Báo quản trị |  
    1 thành viên cảm ơn QuyetQuyen945 vì bài viết hữu ích
    tonyhowin (14/04/2014)
  • #318366   14/04/2014

    Unjustice
    Unjustice
    Top 50
    Lớp 10

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:18/06/2010
    Tổng số bài viết (1342)
    Số điểm: 14949
    Cảm ơn: 152
    Được cảm ơn 1048 lần


    @ hungmaiusa

    Từ quy định như thế này

    "Điều 143. Người đại diện theo uỷ quyền

    1. Cá nhân, người đại diện theo pháp luật của pháp nhân có thể uỷ quyền cho người khác xác lập, thực hiện giao dịch dân sự.

    2. Người từ đủ mười lăm tuổi đến chưa đủ mười tám tuổi có thể là người đại diện theo uỷ quyền, trừ trường hợp pháp luật quy định giao dịch dân sự phải do người từ đủ mười tám tuổi trở lên xác lập, thực hiện"

    Mà bạn suy ra như thế này

    Theo khoản 1, điều 143 thì chỉ cá nhân ("người") mới được nhận ủy quyền và phải đạt độ tuổi nhất định.

    thì có lẽ không thuyết phục, do nó không phù hợp với các nguyên tắc logic học (Khi A được pháp luật cho phép thực hiện một hành vi điều đó chỉ khẳng định rằng hành vi đó là hợp pháp chứ không có nghĩa hành vi đó là hành vi duy nhất hợp pháp.)

    Thực tiễn cho thấy có rất nhiều trường hợp đã tồn tại hành vi ủy quyền của pháp nhân cho pháp nhân ở mức độ nào đó (nhưng khi ký hợp đồng thì nên gọi là hợp đồng dịch vụ thì đúng hơn là hợp đồng ủy quyền). Ví dụ dịch vụ đòi nợ thuê, có sự ủy quyền trong việc đòi nợ từ doanh nghiệp cho doanh nghiệp đòi nợ thuê, tương tự là các dịch vụ khai báo, làm thủ tục nhận hàng nhập khẩu, dịch vụ khai thuế, quyết toán thuế, dịch vụ đền bù giải tỏa mặt bằng, dịch vụ quản lý tài sản, dịch vụ đấu giá tài sản ....

     

    Luật được sinh ra để phục vụ con người chứ không phải để cai trị.

     
    Báo quản trị |  
    1 thành viên cảm ơn Unjustice vì bài viết hữu ích
    tonyhowin (14/04/2014)
  • #318378   14/04/2014

    tonyhowin
    tonyhowin

    Sơ sinh

    Bà Rịa - Vũng Tàu, Việt Nam
    Tham gia:04/04/2014
    Tổng số bài viết (4)
    Số điểm: 50
    Cảm ơn: 11
    Được cảm ơn 2 lần


    Cảm ơn các Mem đã trao đổi thẳng thắn nhiệt tình, tôi thấy rất hữu ích khi chúng ta trao đổi như vậy.

    Thanks so much!

     
    Báo quản trị |  
  • #318381   14/04/2014

    hungmaiusa
    hungmaiusa
    Top 10
    Cao Đẳng

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:22/06/2013
    Tổng số bài viết (4084)
    Số điểm: 31536
    Cảm ơn: 929
    Được cảm ơn 1902 lần


    Chào bạn Unjustice.

    Từ quy định như thế này

    "Điều 143. Người đại diện theo uỷ quyền

    1. Cá nhân, người đại diện theo pháp luật của pháp nhân có thể uỷ quyền cho người khác xác lập, thực hiện giao dịch dân sự.

    2. Người từ đủ mười lăm tuổi đến chưa đủ mười tám tuổi có thể là người đại diện theo uỷ quyền, trừ trường hợp pháp luật quy định giao dịch dân sự phải do người từ đủ mười tám tuổi trở lên xác lập, thực hiện"

    Mà bạn suy ra như thế này

    Theo khoản 1, điều 143 thì chỉ cá nhân ("người") mới được nhận ủy quyền và phải đạt độ tuổi nhất định.

    thì có lẽ không thuyết phục, do nó không phù hợp với các nguyên tắc logic học (Khi A được pháp luật cho phép thực hiện một hành vi điều đó chỉ khẳng định rằng hành vi đó là hợp pháp chứ không có nghĩa hành vi đó là hành vi duy nhất hợp pháp.)

    Bạn cho là không logic thì cũng có thể. Chính vì vấn đề này mà chúng ta tranh luận làm rõ.

    Theo tôi thì khoãn 1 va2  điều 143 phải xem xét liên quan với nhau. Bạn cho là "người" ở khoản 1 là chỉ cá nhân và pháp nhân chứ không phải là chỉ là cá nhân.

    Giã sử đúng như vậy thì khoãn 2 cũng phải hiểu như vậy : "người" là cá nhân và pháp nhân. Vây pháp nhân khi nào thì đủ mười lăm tuổi hoặc mười tám tuổi.

    Hành vi duy nhất khác với chủ thể duy nhất chứ bạn. Ví dụ :

    Nam  20 tuổi, nữ 18 tuổi được kết hôn thì phải hiểu là dưới tuổi đó không được. Không thể lập luận như bạn là Nam  20 tuổi, nữ 18 tuổi được kết hôn là hợp pháp; chưa chắc dưới tuổi đó không được kết hôn như ý bạn bạn nó:~i.

    Thực tiễn cho thấy có rất nhiều trường hợp đã tồn tại hành vi ủy quyền của pháp nhân cho pháp nhân ở mức độ nào đó (nhưng khi ký hợp đồng thì nên gọi là hợp đồng dịch vụ thì đúng hơn là hợp đồng ủy quyền). Ví dụ dịch vụ đòi nợ thuê, có sự ủy quyền trong việc đòi nợ từ doanh nghiệp cho doanh nghiệp đòi nợ thuê, tương tự là các dịch vụ khai báo, làm thủ tục nhận hàng nhập khẩu, dịch vụ khai thuế, quyết toán thuế, dịch vụ đền bù giải tỏa mặt bằng, dịch vụ quản lý tài sản, dịch vụ đấu giá tài sản ....

    Thực tiễn xãy ra không thể nói là đúng luật đâu bạn. Tôi cũng nhiều lần nhờ các công ty logictic khai thuế, khai hải quan và làm thủ tục XNK nhưng giấy tờ ký vẫn là người xuất ký và công ty làm thủ tục giùm chẳng cần giấy uq hay ủy nhiệm gì cả.

    Khi làm thủ tục xin cấp giấy CNQSDĐ, QSHN thì các "cò" giấy tờ chẵng cần ủy quyền gì cả vẫn làm được mà còn làm nhanh nữa :'(.  

    Đối với quyết toán thuế thì luật thuế đã "cho phép", giống như luật vế bất động sản cho phép UQ cho các cty KD BĐS. Đối với việc đòi nợ thì chưa bị đòi nên chưa biết, sau này sẽ bổ sung ý kiến sau.

    Chính vì luật dân sư không cho phép nên muốn được phép làm thì các luật chuyên ngành phải quy định; Nếu cho phép thì cần gì phải quy định thên cho thừa.

     

     
    Báo quản trị |  
  • #318409   14/04/2014

    Unjustice
    Unjustice
    Top 50
    Lớp 10

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:18/06/2010
    Tổng số bài viết (1342)
    Số điểm: 14949
    Cảm ơn: 152
    Được cảm ơn 1048 lần


    hungmaiusa viết:

    Theo tôi thì khoãn 1 va2  điều 143 phải xem xét liên quan với nhau. Bạn cho là "người" ở khoản 1 là chỉ cá nhân và pháp nhân chứ không phải là chỉ là cá nhân.

    Mình hoàn toàn hiểu người ở điều 143 là nhà làm luật đang nói đến con người tự nhiên. Ý kiến "người" có thể chỉ pháp nhân hoặc thể nhân là của bạn Quyetquyen. Quan điểm của mình chỉ là nhà làm luật quên mất vấn đề "ủy quyền của pháp nhân" nên không đưa vào

    hungmaiusa viết:

    Nam  20 tuổi, nữ 18 tuổi được kết hôn thì phải hiểu là dưới tuổi đó không được. Không thể lập luận như bạn là Nam  20 tuổi, nữ 18 tuổi được kết hôn là hợp pháp; chưa chắc dưới tuổi đó không được kết hôn như ý bạn bạn nó:~i.

    Luật quy định độ tuổi là điều kiện kết hôn chứ đâu phải quy định như bạn viết nam 20 tuổi, nữ 18 tuổi thì được kết hôn. Hai cách quy định khác nhau chứ. Nếu quy định như bạn thì làm sao xử hôn nhân vô hiệu do vi phạm điều kiện kết hôn.

    hungmaiusa viết:

    Đối với quyết toán thuế thì luật thuế đã "cho phép", giống như luật vế bất động sản cho phép UQ cho các cty KD BĐS. Đối với việc đòi nợ thì chưa bị đòi nên chưa biết, sau này sẽ bổ sung ý kiến sau.

    Chính vì không phải tồn tại duy nhất một trường hợp mà có rất nhiều nên BLDS nên có quy định về nội dung này thì tốt hơn ít nhất là quy định rõ trách nhiệm của doanh nghiệp "nhận ủy quyền" khi nhân viên của mình làm sai. Chứ không lại đẩy hết trách nhiệm cho nhân viên.

     

     

    Luật được sinh ra để phục vụ con người chứ không phải để cai trị.

     
    Báo quản trị |  
    1 thành viên cảm ơn Unjustice vì bài viết hữu ích
    QuyetQuyen945 (14/04/2014)
  • #318465   14/04/2014

    hungmaiusa
    hungmaiusa
    Top 10
    Cao Đẳng

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:22/06/2013
    Tổng số bài viết (4084)
    Số điểm: 31536
    Cảm ơn: 929
    Được cảm ơn 1902 lần


    Chào bạn Unjustice.

    Mình hoàn toàn hiểu người ở điều 143 là nhà làm luật đang nói đến con người tự nhiên. Ý kiến "người" có thể chỉ pháp nhân hoặc thể nhân là của bạn Quyetquyen. Quan điểm của mình chỉ là nhà làm luật quên mất vấn đề "ủy quyền của pháp nhân" nên không đưa vào.

    Tôi chỉ trao đổi với nội dung là : với nội dung quy định của PL hiện nay thì pháp nhân có được nhận UQ hay không. Theo tôi thì không được, trừ trường hợp luật chuyên ngành cho phép.

    Việc bạn cho là nhà làm luật quên; bạn QQ cho là không cần thiết nên không quy định về năng lực hành vi của pháp nhân chỉ là suy đoán (dù cũng có logic) nhưng không thể chứng minh được. 

     

    Luật quy định độ tuổi là điều kiện kết hôn chứ đâu phải quy định như bạn viết nam 20 tuổi, nữ 18 tuổi thì được kết hôn. Hai cách quy định khác nhau chứ. Nếu quy định như bạn thì làm sao xử hôn nhân vô hiệu do vi phạm điều kiện kết hôn.

    Điều kiện kết hôn và điều kiện được kết hôn thì cũng giống nhau mà bạn, tôi chỉ nói theo ngôn ngữ đời sống, chứ không phải ngôn ngữ pháp lý thôi. Nếu một người dân hỏi cán bô tư pháp : nữ mấy tuổi được kết hôn ? Cán bộ tư pháp (giả sử là bạn) sẽ trả lời là không có quy định hay sao ? Vì chỉ quy định điều kiện kết hôn chứ không quy định tuổi được kết hôn. Thật sự tôi chưa hiểu ý của bạn ! 


    Đối với quyết toán thuế thì luật thuế đã "cho phép", giống như luật vế bất động sản cho phép UQ cho các cty KD BĐS. Đối với việc đòi nợ thì chưa bị đòi nên chưa biết, sau này sẽ bổ sung ý kiến sau.

    Chính vì không phải tồn tại duy nhất một trường hợp mà có rất nhiều nên BLDS nên có quy định về nội dung này thì tốt hơn ít nhất là quy định rõ trách nhiệm của doanh nghiệp "nhận ủy quyền" khi nhân viên của mình làm sai. Chứ không lại đẩy hết trách nhiệm cho nhân viên.

    Tôi đồng ý với bạn là nên sửa luật cho phép pháp nhân được nhận ủy quyền vì như vậy sẽ thuận lợi hơn cho người dân. Tuy nhiên, nếu cho phép UQ cho pháp nhân thì sẽ phát sinh nhiều hệ lụy khác : HĐUQ với mục đích lợi nhuận của các bên sẽ là HĐ KD-TM chứ không còn là HĐ dân sự đơn thuần nữa.

     

     
    Báo quản trị |  
    2 thành viên cảm ơn hungmaiusa vì bài viết hữu ích
    tonyhowin (16/04/2014) HVAmbitions-Law (09/11/2015)
  • #318468   14/04/2014

    hungmaiusa
    hungmaiusa
    Top 10
    Cao Đẳng

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:22/06/2013
    Tổng số bài viết (4084)
    Số điểm: 31536
    Cảm ơn: 929
    Được cảm ơn 1902 lần


    QuyetQuyen945 viết:

    Như vậy qua phân tích ở trên có thể thấy phát nhân có năng lực hành vi. Năng lực hành vi của pháp nhân được được thể hiện thông qua hành vi của người đại diện. Bộ luật dân sự chỉ quy định về người đại diện theo pháp luật và người đại diện theo ủy quyền của pháp nhân nhân danh pháp nhân trong quan hệ dân sự. Mọi hoạt động của pháp nhân được tiến hành thông qua hành vi của cá nhân là người đại diện của pháp nhân. Tuy nhiên cũng cần hiểu là hoạt động của pháp nhân còn được thực hiện thông qua hành vi của các thành viên khác của pháp nhân, trong trường hợp này hành vi đó được thực hiện trong khuôn khổ nhiệm vụ được pháp nhân giao. 

    Bình luận khoa học không có tính pháp lý đâu bạn. Tuy đó cũng là một hình thức giải thích pháp luật, giống như các thầy cô giảng luật giải thích cho SV nên chỉ có tính tham khảo, không có tính pháp lý : Không thể căn cứ vào bình luận để nói là pháp nhân có năng lực hành vi. 

    Điều 17. Năng lực hành vi dân sự của cá nhân

    Năng lực hành vi dân sự của cá nhân là khả năng của cá nhân bằng hành vi của mình xác lập, thực hiện quyền, nghĩa vụ dân sự.

    Một người không thể "bằng hành vi của mình xác lập, thực hiện quyền, nghĩa vụ dân sự" mà phải thông qua người khác thì chứng tỏ không có năng lực hành vi. Một cá nhân vốn có năng lực hành vi, sau này không còn có năng lực hành vi thì pháp luật gọi là "mất năng lực hành vi".

    Pháp nhận không thể "bằng hành vi của mình xác lập, thực hiện quyền, nghĩa vụ dân sự." nên theo định nghĩa của năng lực hành vi thì  pháp nhân không có năng lực hành vi.        

     
    Báo quản trị |  
    2 thành viên cảm ơn hungmaiusa vì bài viết hữu ích
    tonyhowin (16/04/2014) HVAmbitions-Law (09/11/2015)
  • #318515   15/04/2014

    Unjustice
    Unjustice
    Top 50
    Lớp 10

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:18/06/2010
    Tổng số bài viết (1342)
    Số điểm: 14949
    Cảm ơn: 152
    Được cảm ơn 1048 lần


    Chào bạn hungmaiusa.

    hungmaiusa viết:

    Tôi chỉ trao đổi với nội dung là : với nội dung quy định của PL hiện nay thì pháp nhân có được nhận UQ hay không. Theo tôi thì không được, trừ trường hợp luật chuyên ngành cho phép.

    Theo đoạn in đậm thì bạn thừa nhận là có tồn tại ủy quyền của pháp nhân cho pháp nhân vậy thì tại sao lại bảo là không được khi Bộ luật dân sự không có quy định rõ ràng về việc cấm hành vi này. Mà theo mình thì chẳng có lý do gì để cấm hành vi đó cả, vì nó không gây tổn hại gì đến các mối quan hệ trong xã hội, nó chỉ tạo sự thuận tiện hơn cho các giao dịch trong xã hội mà thôi. 

    Giới hạn nếu có của việc ủy quyền này chỉ là "phù hợp với nội dung đăng ký kinh doanh" của doanh nghiệp nhận ủy quyền (bởi vì bản chất của nó là dịch vụ).

    hungmaiusa viết:

    Điều kiện kết hôn và điều kiện được kết hôn thì cũng giống nhau mà bạn, tôi chỉ nói theo ngôn ngữ đời sống, chứ không phải ngôn ngữ pháp lý thôi. Nếu một người dân hỏi cán bô tư pháp : nữ mấy tuổi được kết hôn ? Cán bộ tư pháp (giả sử là bạn) sẽ trả lời là không có quy định hay sao ? Vì chỉ quy định điều kiện kết hôn chứ không quy định tuổi được kết hôn. Thật sự tôi chưa hiểu ý của bạn ! 

    Điều kiện kết hôn của độ tuổi nếu viết lại theo cấu trúc "Nam (chỉ) từ 20 tuổi, nữ (chỉ) từ 18 tuổi trở lên thì mới được phép kết hôn". Bạn thấy sự duy nhất trong cấu trúc mệnh đề này rồi chứ. Nó phủ nhận toàn bộ các mệnh đề khác ngược lại với nó là không đúng (không hợp pháp). Trong khi cấu trúc của quy định ủy quyền tại điều 143 thì chỉ là "Cá nhân, người đại diện theo pháp luật của pháp nhân có thể uỷ quyền cho người khác xác lập, thực hiện giao dịch dân sự." không có cụm "chỉ ....mới...." (như bạn suy luận sau đó) nên không mang tính duy nhất

     Tóm lại quan điểm của mình là luật dân sự hiện tại không quy định rõ vấn đề ủy quyền của pháp nhân cho pháp nhân, nhưng thực tiễn và một số luật chuyên ngành đã thừa nhận sự tồn tại của hành vi đó.

    Ủy quyền là một chế định quan trọng, cơ bản của luật dân sự do đó nó cần phải được quy định rõ ràng ở luật dân sự chứ không phải ở các "luật chuyên ngành"

    Cảm ơn bạn đã nhiệt tình trao đổi quan điểm.

    Luật được sinh ra để phục vụ con người chứ không phải để cai trị.

     
    Báo quản trị |  
    2 thành viên cảm ơn Unjustice vì bài viết hữu ích
    ntdieu (15/04/2014) tonyhowin (16/04/2014)