Pháp luật Việt Nam-Lỗ hổng và thách thức!

Chủ đề   RSS   
  • #10836 29/07/2008

    bluesea
    Top 500
    Chồi

    Quảng Trị, Việt Nam
    Tham gia:19/05/2008
    Tổng số bài viết (113)
    Số điểm: 1520
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 8 lần


    Pháp luật Việt Nam-Lỗ hổng và thách thức!

    Cải cách giáo dục,những bất cập!

    Gần đây, sau một thời gian cải cách giáo dục từ chương trình học đến chương trình của sách giáo khoa, thì Bộ Giáo dục đưa ra một chương trình cải cách nữa  là thi tốt nghiệp  và thi tuyển sinh đại học vào một kỳ thi!

    Tính ra chưa đầy nửa năm, Bộ GDĐT ban hành quy chế thi tốt nghiệp phổ thông và bổ túc trung học phổ thông. Học sinh chưa kịp nắm hết, Bộ lại thực hiện sửa đổi quy chế.

    Hiện tại, Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng (Bộ GD-ĐT) vừa gửi Dự thảo đổi mới thi tốt nghiệp THPT và tuyển sinh vào đại học, cao đẳng và trung cấp tới các ban, ngành liên quan đóng góp ý kiến.

    Theo đó, kỳ thi sẽ gồm sáu môn, ba môn bắt buộc là: toán, văn, ngoại ngữ, một môn do Bộ quy định riêng từng năm và hai môn do thí sinh tự chọn. Nếu thể thức thi này “vận hành” ổn thì từ năm 2010 hoặc 2011, thí sinh sẽ được tự chọn luôn cả ba môn ngoài môn bắt buộc.

    Cũng theo bản dự thảo này, chỉ cần 3 điểm/môn thì có thể đậu tốt nghiệp. Và để thi sẽ gồm hai mức độ câu hỏi: 60% (sáu điểm) nằm trong chương trình phổ thông, với độ khó trung bình để xét tốt nghiệp; 40% (bốn điểm) còn lại sẽ nâng cao để chọn thí sinh vào đại học. Do đó thí sinh chỉ cần làm đúng 50% của phần đề chương trình phổ thông (ba điểm) là đạt yêu cầu, tương đương 18 điểm cho cả kỳ thi. Thí sinh từ mức điểm này đến 32 điểm sẽ được công nhận tốt nghiệp trung bình, 32 đến 46 điểm sẽ đạt loại khá và trên 46 điểm đạt loại giỏi. Từ mức điểm này, các trường đại học, cao đẳng, trung cấp sẽ đưa ra mức điểm sàn để xét tuyển.

    Theo Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng, trong vài năm tới, ngành giáo dục chưa thể thực hiện việc công nhận tốt nghiệp cho người học mà không tổ chức kỳ thi đánh giá có tính chất quốc gia. Nếu bỏ thi tốt nghiệp THPT sẽ khiến trong suốt những năm học phổ thông, người học chỉ tập trung vào những môn sẽ thi tuyển đầu vào ĐH, CĐ dẫn đến sự thiếu kiến thức phổ thông toàn diện khi bước vào đời, lập thân, lập nghiệp.

    Thật sự rất đơn giản! Nhưng theo tôi, nếu chỉ cần điểm 3 cho một môn thì không cần phải học và Bộ cũng không cần phải “mất công” cải cách chương trình giáo dục làm gì?!

     

     

    Cập nhật bởi LawSoft03 ngày 26/03/2010 11:52:20 AM Cập nhật bởi LawSoft01 ngày 15/03/2010 06:38:28 PM Cập nhật bởi LawSoft01 ngày 15/03/2010 06:22:19 PM Cập nhật bởi LawSoft01 ngày 13/03/2010 06:17:51 PM Cập nhật bởi LawSoft01 ngày 09/03/2010 07:20:56 PM Cập nhật bởi LawSoft01 ngày 09/03/2010 06:25:25 PM
     
    262409 | Báo quản trị |  
    1 thành viên cảm ơn bluesea vì bài viết hữu ích
    deezay_tammao (11/12/2014)

Like DanLuat để cập nhật các Thông tin Pháp Luật mới và nóng nhất mỗi ngày.

29 Trang «<891011121314>»
Thảo luận
  • #10251   23/11/2009

    trancaophu
    trancaophu

    Sơ sinh

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:13/11/2009
    Tổng số bài viết (27)
    Số điểm: 165
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 3 lần


    Trường hợp Bộ trưởng to hơn Thủ tướng ?

    Việc của bạn trình bầy là chuyện nhỏ, vì thực tế hiện nay : Nghị quyết của Hội đồng thẩm phán Toà án tối cao còn to hơn các Luật do quốc hội ban hành. Các thẩm phán khi xét xử không dám vận dụng điều luật mà vận dụng hướng dẫn trong các nghị quyết của HĐTP - TAND TC để xét xử thì mới hy vọng họ không bị Toà án cấp trên huỷ án ( sẽ mất điểm thi đua ).
    Khi nào ở Việt Nam có Toà Hiến pháp, thì lúc đó tính trật tự - tính khoa học pháp lý của việc ban hành các văn bản quy phạm pháp luật mới hết tình trạng " lấn quyền " như hiện nay và nền khoa học pháp lý của Việt Nam mới đủ sức sánh vai với nước khác trên thế giới.
     
    Báo quản trị |  
  • #10252   30/11/2009

    luatsucaobang
    luatsucaobang

    Sơ sinh

    Vietnam --> Cao Bằng
    Tham gia:17/06/2009
    Tổng số bài viết (13)
    Số điểm: 85
    Cảm ơn: 2
    Được cảm ơn 0 lần


    Một việc làm ý nghĩa

    Tôi chưa đọc hết các bài trong này, nhưng ai cũng như ban Phananhcuong thi xã hội này sẽ tốt biết bao. Nể phục bạn wa. chúc bạn sức khỏe và có nhiều phát hiện quan trọng hơn nữa.
     
    Báo quản trị |  
  • #10253   19/01/2010

    andela
    andela
    Top 500
    Mầm

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:04/09/2009
    Tổng số bài viết (102)
    Số điểm: 600
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 2 lần


    Đầu tiên tui xin chân thành cảm ơn các bạn rất nhiều, nhờ sự nỗ lực nhiệt tình của các bạn mà biết bao nhiều người đã được sự quan tâm hỗ trợ, thiết nghĩ một xã hội mà ai cũng nhiệt huyết như các bạn thì nước ta không bao lâu sẽ dân giàu nước mạnh như ý nguyện của bác.
    Mong rằng các anh chị em, các bạn trên diễn đàn nên phổ biến thêm nhiều nhiều nữa các chức năng của internet đến tất cả mọi người mọi tầng lớp, để ai cũng có thể tham khảo các thông tin bổ ích chính xác, từ đó hiểu rõ được quyền lợi và nghĩa vụ của mình thì các nhà làm luật sẽ cải cách luật một cách đầy đủ và chính xác hơn, và sẽ nhìn thấy được những vấn đề thiết yếu của tương lai 20 hay 30 về sau. Chứ không phải như hiện tại chỉ xét ở khía cạnh tương lai gần rồi khi có xự cố lại bổ sung xem xét, rồi chờ giải quyết?
    Minh chỉ nói ý kiến riêng của mình chứ không có ý định chỉ trích ai hết, xin chân thành cảm ơn các bạn.
     
    Báo quản trị |  
  • #10292   31/07/2008

    lethigam_ms
    lethigam_ms
    Top 150
    Lớp 1

    Đăk Lăk, Việt Nam
    Tham gia:03/04/2008
    Tổng số bài viết (423)
    Số điểm: 2783
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 82 lần


    Tỉnh "to" hơn Thủ tướng!??

    Tại Khu Kinh tế - Thương mại đặc biệt Lao Bảo: Tỉnh làm trái quyết định của Thủ tướng Chính phủ

    Quyết định 1260 của UBND tỉnh Quảng Trị trái với Quyết định 11 ngày 12/1/2005 của Thủ tướng Chính phủ về quy chế Khu Lao Bảo.

    Theo Quyết định 1260 của UBND tỉnh Quảng Trị, kể từ ngày 11/7/2008, người dân trong Khu Kinh tế-Thương mại đặc biệt Lao Bảo (viết tắt: Khu Lao Bảo) phải chịu thuế giá trị gia tăng (GTGT) khi tiêu thụ 10 mặt hàng, trong đó có những mặt hàng thiết yếu như  cháo, phở, mỳ tôm, miến ăn liền, kem đánh răng...

    Quyết định lạ lùng của Tỉnh

    Thực hiện quyết định của UBND tỉnh Quảng Trị ngày 8/7, Cục Thuế Quảng Trị có Công văn 646 yêu cầu các đơn vị thuế và doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh “Từ ngày 11/7/2008, hàng hóa có tên ở danh mục trên khi nhập từ nội địa vào Khu Lao Bảo và tiêu thụ trong Khu Lao Bảo đều phải chịu thuế GTGT như tiêu thụ tại nội địa”. 

    Những doanh nghiệp đang hoạt động tại Khu Lao Bảo sau khi nhận được thông tin này rất hoang mang lo lắng, bởi tại Điều 22 của Quyết định 11 về quy chế Khu Lao Bảo do Thủ tướng Chính phủ ký ngày 12/1/2005 đã nêu rõ:

    “Hàng hóa, dịch vụ sản xuất, tiêu thụ trong Khu  Lao Bảo và hàng hoá, dịch vụ nhập khẩu từ nước ngoài vào khu này không phải chịu thuế GTGT. Hàng hoá, dịch vụ từ nội địa Việt Nam đưa vào khu hưởng thuế suất GTGT là 0%”.

    Và, ngày 7/9/2005, Bộ Tài chính ra Thông tư số 74, quy định: “Hàng hoá, dịch vụ từ nội địa Việt Nam xuất vào Khu Lao Bảo được hưởng thuế suất 0%; hàng hóa, dịch vụ lưu thông trong nội bộ khu không phải chịu thuế GTGT”.

    Thuế tránh… người giàu (!?)

    Việc tỉnh Quảng Trị ra quyết định đánh thuế 10 loại hàng hóa nêu trên được lý giải do tình hình hoạt động thương mại và điều kiện quản lý tại Khu Lao Bảo không theo kịp tình hình, để xảy ra nhiều bất cập, nhất là tình trạng lợi dụng chính sách ưu đãi để buôn lậu, để hàng hóa sau khi nhập vào khu thẩm lậu về lại nội địa...

    UBND tỉnh Quảng Trị dựa vào cơ sở nào mà ban hành danh mục để Cục Thuế buộc người dân tiêu dùng và các doanh nghiệp ở Khu Lao Bảo phải nộp thuế nói trên? Những mặt hàng cháo, phở, mỳ tôm, miến ăn liền, kem đánh răng, xe máy… chẳng lẽ là những mặt hàng “nhạy cảm” và khó quản lý hơn... rượu ngoại, ôtô, máy điều hòa nhiệt độ (?!).

    Thời gian qua, một số tờ báo (trong đó có Tiền phong) đã phản ánh về việc một số mặt hàng như ôtô, rượu ngoại, máy điều hòa nhiệt độ… được nhập khẩu vào Khu Lao Bảo khá lớn, có dấu hiệu lợi dụng chính sách miễn thuế để buôn lậu.

    Rượu ngoại được UBND tỉnh Quảng Trị cấp hạn ngạch cho các doanh nghiệp nhập khẩu với số lượng lớn vào khu, đến mức ông Vũ Khoan lúc đó là  Phó Thủ tướng đã thốt lên tại một cuộc tổng kết về chống buôn lậu.

    “Rượu ngoại nhập vào Lao Bảo chỉ có dân ở đó tắm mới hết!”. Máy điều hoà nhiệt độ cũng vậy. Các doanh nghiệp và những người dân trong Khu  Lao Bảo lắc đầu: Tại sao không thu thuế những người uống rượu ngoại, mua máy điều hoà, sắm ôtô mà lại đi đánh thuế người ăn mì tôm, cháo, miến, phở, kem đánh răng…?

    Mua hàng có thuế vào khu… bán miễn thuế

    Chưa đầy 4 ngày sau khi Công văn 646 có hiệu lực, ngày 14/7, Cục Thuế Quảng Trị lại ban hành Công văn 556 có nội dung sửa đổi, là từ ngày 11/7/2008 hàng hóa khi tiêu thụ trong Khu Lao Bảo được hưởng miễn thuế theo quy định của Thủ tướng Chính phủ.

    Công văn sửa đổi của Cục Thuế Quảng Trị chỉ cho phép miễn thuế hàng hóa theo danh mục khi tiêu thụ trong khu, còn lại hàng hóa từ nội địa xuất vào khu thì vẫn phải nộp thuế GTGT.

    Với cách thức áp dụng chính sách này, thì doanh nghiệp đi nhập hàng có thuế vào... bán miễn thuế trong khu. Đây là một điều vô lý, phi thực tế cho bất cứ một người đi kinh doanh nào!

    Cũng theo quy định này của Cục Thuế Quảng Trị, cùng các loại hàng hóa nói trên nhưng là hàng hóa nước ngoài thì vẫn được nhập miễn thuế vào khu, trong khi hàng sản xuất trong nước thì phải nộp thuế. Chính sách thuế này liệu có “triệt tiêu” hàng Việt Nam ngay tại xứ sở của mình?

    Sẽ xóa hết chính sách ưu đãi ?

    Từ ngày 11/7 đến nay (28/7), các doanh nghiệp trong Khu Lao Bảo đã ngừng giao dịch vì chính sách thay đổi quá đột ngột. Theo Phó Chi cục trưởng Hải quan Khu Lao Bảo Nguyễn Đức Hưng: “Từ 11/7 đến nay, số lượng doanh nghiệp mở tờ khai hàng hóa giảm hẳn.

    Theo tôi, những mặt hàng  cháo, phở, mì tôm, kem đánh răng, xe máy… là nhu cầu thiết yếu của người dân vùng biên giới, cửa khẩu, có giá trị nhỏ, tiền thuế không lớn thì lại bị đưa vào danh mục đánh thuế.

    Trong khi chúng tôi đã nhiều lần kiến nghị là các mặt hàng như rượu ngoại, máy điều hoà… có giá trị lớn, thuế lớn, những người có tiền nhiều mới tiêu xài nên cần đánh thuế để “giảm tải” quản lý và chống buôn lậu thì lại không được thực thi”.

    Lãnh đạo BQL Khu Lao Bảo cũng khẳng định sự bất nhất trong chính sách ưu đãi sẽ ảnh hưởng đến hoạt động kêu gọi, thu hút đầu tư vào khu. Hiện tại khu này đã có 3 siêu thị lớn của những nhà đầu tư có uy tín đã và đang xây dựng hoàn thành nhưng chưa đi vào hoạt động được do những chính sách ưu đãi tại khu này vẫn còn có khoảng cách từ Chính phủ xuống địa phương, từ khi mời gọi đầu tư đến khi đi vào hoạt động.

    Từ thực tế bức xúc này Chính phủ cần sớm có sự chỉ đạo để các cơ quan hữu quan chấn chỉnh các hoạt động ở Khu Lao Bảo theo đúng định hướng, quy chế ưu đãi của Khu mà Thủ tướng đã ban hành và địa phương đã cam kết với các doanh nghiệp và nhà đầu tư.

    Hữu Thành – Tiền phong online

     
    Báo quản trị |  
  • #10293   31/07/2008

    lethigam_ms
    lethigam_ms
    Top 150
    Lớp 1

    Đăk Lăk, Việt Nam
    Tham gia:03/04/2008
    Tổng số bài viết (423)
    Số điểm: 2783
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 82 lần


    Chính sách ưu đãi tại khu kinh tế thương mại đặc biệt Lao Bảo.

    Trích một số chính sách ưu đãi tại QĐ 11 của Thủ tướng chính phủ ngày 12/01/2005 về quy chế khu thương mại Lao bảo:

    "Chương 2:

    XUẤT KHẨU, NHẬP KHẨU HÀNG HÓA, DỊCH VỤ

    Điều 8. Quan hệ trao đổi hàng hoá, dịch vụ giữa KKT-TM Lao Bảo và thị trường trong nước

    1. Quan hệ trao đổi hàng hóa, dịch vụ giữa KKT-TM Lao Bảo và thị trường trong nước là quan hệ xuất khẩu, nhập khẩu;

    2. Tại cửa khẩu giữa KKT-TM Lao Bảo với nội địa có tổ chức Hải quan thực hiện việc kiểm tra, giám sát hàng hoá theo pháp luật hiện hành.

    Điều 9. Thủ tục hải quan tại KKT-TM Lao Bảo

    1. Hàng hoá cấm xuất khẩu, cấm nhập khẩu, hàng hoá phục vụ yêu cầu bảo đảm an ninh quốc gia từ nước ngoài đưa vào KKT-TM Lao Bảo và từ KKT-TM Lao Bảo đưa ra nước ngoài qua cửa khẩu giữa KKT-TM Lao Bảo với Lào chịu sự giám sát của cơ quan hải quan;

    2. Hàng hoá, phương tiện vận tải, hành lý và ngoại hối từ nội địa đưa vào KKT-TM Lao Bảo và từ KKT-TM Lao Bảo đưa vào nội địa qua cửa khẩu giữa KKT-TM Lao Bảo với nội địa phải thực hiện đầy đủ các thủ tục hải quan và chịu sự kiểm tra, giám sát của cơ quan hải quan theo các quy định hiện hành của pháp luật Việt Nam đối với hàng hoá xuất khẩu, nhập khẩu;

    3. Hàng nông sản do dân cư sản xuất trong KKT-TM Lao Bảo và hàng hoá được sản xuất, chế biến tại KKT-TM Lao Bảo, nếu không sử dụng nguyên liệu, linh kiện nhập khẩu từ nước ngoài, khi nhập khẩu vào nội địa Việt Nam được miễn làm thủ tục hải quan;

    4. Bộ Tài chính chủ trì, phối hợp với Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Trị hướng dẫn cụ thể về thủ tục hải quan tại KKT-TM Lao Bảo, bảo đảm thủ tục thông quan rõ ràng, thuận tiện, đáp ứng yêu cầu đầu tư sản xuất, kinh doanh của KKT-TM Lao Bảo.

    Điều 10. Xuất khẩu, nhập khẩu tại KKT-TM Lao Bảo

    1. Tổ chức, cá nhân hoạt động kinh doanh tại KKT-TM Lao Bảo được xuất khẩu, nhập khẩu các loại hàng hóa, trừ các hàng hoá thuộc Danh mục hàng hoá cấm xuất khẩu, cấm nhập khẩu theo quy định của pháp luật Việt Nam;

    2. Việc xuất khẩu, nhập khẩu các loại hàng hóa thuộc Danh mục cấm xuất khẩu, nhập khẩu của Việt Nam nhưng không thuộc Danh mục cấm xuất khẩu, nhập khẩu của Lào và quốc tế phải được phép của Thủ tướng Chính phủ;

    3. Việc xuất khẩu, nhập khẩu hàng hoá thuộc Danh mục hàng hoá xuất khẩu, nhập khẩu có điều kiện, hàng hoá hạn chế kinh doanh được thực hiện theo hướng dẫn của Bộ Thương mại.

    Điều 11. Gia công, tạm nhập tái xuất, chuyển khẩu, quá cảnh, vận chuyển tại KKT-TM Lao Bảo

    1. Hàng hóa gia công, tạm nhập tái xuất, chuyển khẩu, quá cảnh KKT-TM Lao Bảo phải tuân thủ các quy định của pháp luật Việt Nam hiện hành về gia công, tạm nhập tái xuất, chuyển khẩu, quá cảnh và các Điều ước quốc tế mà Việt Nam đã ký kết hoặc gia nhập;

    2. Hàng hoá vận chuyển giữa KKT-TM Lao Bảo với các khu kinh tế thương mại của Lào và với phía Lào được tiến hành phù hợp với các Hiệp định liên quan đã được ký kết giữa Chính phủ Việt Nam và Chính phủ Lào và theo quy định hiện hành của mỗi nước.

    Điều 12. Hàng hoá cấm lưu thông tại KKT-TM Lao Bảo

    Cấm lưu thông tại KKT-TM Lao Bảo các loại hàng hóa thuộc Danh mục:

    1. Hàng hóa cấm xuất khẩu, nhập khẩu theo pháp luật Việt Nam;

    2. Hàng hóa cấm lưu thông theo pháp luật Việt Nam.

    Điều 13. Hàng hoá được quản lý theo quy định riêng

    Hàng hóa được quản lý theo quy định riêng tại KKT-TM Lao Bảo bao gồm:

    1. Quà biếu;

    2. Tài sản di chuyển;

    3. Vật dụng của các cơ quan ngoại giao, các tổ chức quốc tế hiện đang hoạt động tại Việt Nam và hành lý của những người được hưởng quyền miễn trừ về ngoại giao.

    Chương 3:

    XUẤT CẢNH, NHẬP CẢNH, CƯ TRÚ, ĐI LẠI

    Điều 14. Xuất cảnh, nhập cảnh của công dân Lào cư trú tại các tỉnh giáp biên tỉnh Quảng Trị

    1. Công dân nước Cộng hòa Dân chủ nhân dân Lào (sau đây gọi tắt là công dân Lào) cư trú tại các tỉnh có chung đường biên giới với tỉnh Quảng Trị được qua lại KKT-TM Lao Bảo bằng chứng minh thư biên giới hoặc giấy thông hành biên giới do cơ quan có thẩm quyền của Lào cấp. Thời hạn được phép tạm trú tại KKT-TM Lao Bảo không quá 07 ngày.

    2. Trường hợp công dân Lào thuộc diện nói trên được cơ quan, tổ chức ở tỉnh Quảng Trị mời vào các địa điểm khác thuộc tỉnh Quảng Trị thì cơ quan, tổ chức đó phải có văn bản đề nghị Công an tỉnh Quảng Trị cấp giấy phép đi lại. Giấy phép đi lại có giá trị một lần không qúa 05 ngày và không được gia hạn.

    Điều 15. Xuất cảnh, nhập cảnh, cư trú, tạm trú tại KKT-TM Lao Bảo

    1. Người nước ngoài, người Việt Nam định cư ở nước ngoài vào tìm hiểu thị trường, làm việc, hoạt động đầu tư, kinh doanh tại KKT-TM Lao Bảo và các thành viên gia đình họ được cấp thị thực xuất nhập cảnh có giá trị nhiều lần trong thời hạn phù hợp với thời hạn làm việc, đầu tư, kinh doanh tại KKT-TM Lao Bảo theo quy định của pháp luật Việt Nam về xuất cảnh, nhập cảnh;

    2. Việc cư trú, tạm trú trong KKT - TM Lao Bảo thực hiện theo quy định của Công an tỉnh Quảng Trị;

    3. Bộ Công an hướng dẫn Công an tỉnh Quảng Trị thực hiện theo quy định tại khoản 1, khoản 2 Điều này.

    Điều 16. Việc ra, vào KKT-TM Lao Bảo của công dân Việt Nam

    1. Công dân Việt Nam được tự do ra, vào KKT-TM Lao Bảo theo các cửa khẩu quy định.

    2. Trường hợp công dân Việt Nam qua KKT-TM Lao Bảo để xuất cảnh ra nước ngoài thì phải tuân thủ pháp luật của Việt Nam về xuất cảnh, nhập cảnh.

    Điều 17. Việc đăng ký phương tiện cơ giới đường bộ tại KKT-TM Lao Bảo

    1. Phương tiện giao thông cơ giới đường bộ của tổ chức, cá nhân hoạt động đầu tư, kinh doanh có trụ sở đăng ký chính thức tại KKT - TM Lao Bảo được đăng ký biển số riêng của KKT-TM Lao Bảo;

    Bộ Công an hướng dẫn việc đăng ký, cấp biển số và quản lý các phương tiện giao thông cơ giới đường bộ theo quy định này;

    2. Trường hợp phương tiện giao thông cơ giới đường bộ đăng ký biển số KKT-TM Lao Bảo có nhu cầu lưu hành ngoài phạm vi KKT-TM Lao Bảo thì phải chịu sự quản lý của cơ quan Công an có thẩm quyền như đối với các phương tiện giao thông cơ giới nước ngoài quá cảnh Việt Nam. Mọi trường hợp xe mang biển số KKT-TM Lao Bảo lưu hành trái phép ngoài phạm vi KKT-TM Lao Bảo đều bị xử lý theo pháp luật;

    3. Các phương tiện giao thông cơ giới đường bộ đã đăng ký biển số Lao Bảo, nếu bán vào nội địa thì phải tuân thủ các quy định hiện hành về nhập khẩu hàng hoá của Việt Nam và phải nộp đủ thuế theo luật định;

    4. Cho phép phương tiện cơ giới đường bộ có tay lái bên phải ra, vào KKT-TM Lao Bảo để vận chuyển hàng hoá, hành khách giữa KKT-TM Lao Bảo với Lào và với các nước láng giềng; các phương tiện loại này vào nội địa Việt Nam phải tuân thủ các thoả thuận quốc tế của Việt Nam ký kết hoặc gia nhập.

    Chương 4:

    CHÍNH SÁCH ƯU ĐÃI

    Điều 18. Ưu đãi trong đầu tư

    1. Các dự án đầu tư trực tiếp nước ngoài và các dự án đầu tư trong nước tại KKT-TM Lao Bảo được chấp thuận theo quy trình đăng ký cấp Giấy phép đầu tư.

    2. Tất cả các dự án đầu tư vào KKT-TM Lao Bảo được hưởng các ưu đãi tối đa áp dụng với các địa bàn kinh tế - xã hội đặc biệt khó khăn theo quy định của Luật Đầu tư nước ngoài tại Việt Nam năm 1996, Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Đầu tư nước ngoài tại Việt Nam năm 2000 và Luật Khuyến khích đầu tư trong nước (sửa đổi) năm 1998, Luật Thuế giá trị gia tăng, Luật Thuế tiêu thụ đặc biệt, Luật Thuế thu nhập doanh nghiệp năm 2003 và các ưu đãi khác theo Điều ước quốc tế mà Việt Nam ký kết hoặc gia nhập. Trường hợp đối với cùng một vấn đề mà các văn bản quy phạm pháp luật quy định các mức ưu đãi khác nhau thì áp dụng mức ưu đãi cao nhất.

    3. KKT-TM Lao Bảo được hưởng các ưu đãi đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng như đối với Khu Kinh tế cửa khẩu;

    4. Tổ chức, cá nhân có công gọi vốn đầu tư từ nguồn vốn không thuộc ngân sách nhà nước để đầu tư vào các công trình kinh tế - xã hội tại KKT-TM Lao Bảo, được hưởng một khoản hoa hồng nhất định từ nguồn ngân sách địa phương theo quy định của Bộ Tài chính, sau khi dự án đầu tư đi vào hoạt động, có sản phẩm lưu thông, thực hiện trên thị trường trong, ngoài nước.

    Điều 19. Ưu đãi về địa bàn

    Hoạt động thương mại và dịch vụ tại KKT-TM Lao Bảo được hưởng các ưu đãi theo chính sách phát triển kinh tế miền núi, hải đảo, vùng sâu, vùng xa, vùng đồng bào dân tộc ít người theo quy định hiện hành của Chính phủ.

    Điều 20. Ưu đãi về thuế thu nhập doanh nghiệp

    Các dự án đầu tư vào KKT-TM Lao Bảo được miễn thuế thu nhập doanh nghiệp trong thời gian 04 năm kể từ khi có thu nhập chịu thuế; được giảm 50% số thuế thu nhập doanh nghiệp phải nộp trong 09 năm kế tiếp và được áp dụng thuế suất thuế thu nhập doanh nghiệp 10% cho những năm tiếp theo.

    Điều 21. Ưu đãi về thuế thu nhập cá nhân

    Những người làm việc tại KKT-TM Lao Bảo là đối tượng chịu thuế thu nhập cá nhân theo quy định pháp luật được giảm 50% số thuế phải nộp.

    Điều 22. Ưu đãi về thuế giá trị gia tăng, thuế tiêu thụ đặc biệt

    1. Hàng hóa, dịch vụ sản xuất, tiêu thụ trong KKT-TM Lao Bảo và hàng hóa, dịch vụ nhập khẩu từ nước ngoài vào KKT-TM Lao Bảo không phải chịu thuế giá trị gia tăng;

    2. Hàng hóa, dịch vụ từ nội địa Việt Nam đưa vào KKT-TM Lao Bảo hưởng thuế suất thuế giá trị gia tăng là 0%; hàng hóa, dịch vụ từ KKT-TM Lao Bảo đưa vào tiêu thụ trên thị trường nội địa Việt Nam phải chịu thuế giá trị gia tăng theo luật định;

    3. Hàng hóa, dịch vụ thuộc diện chịu thuế tiêu thụ đặc biệt được sản xuất, tiêu thụ trong KKT-TM Lao Bảo và hàng hóa, dịch vụ thuộc diện chịu thuế tiêu thụ đặc biệt nhập khẩu từ nước ngoài vào KKT-TM Lao Bảo không phải chịu thuế tiêu thụ đặc biệt;

    4. Hàng hóa, dịch vụ thuộc diện chịu thuế tiêu thụ đặc biệt từ KKT-TM Lao Bảo đưa vào nội địa Việt Nam phải chịu thuế tiêu thụ đặc biệt theo luật định.

    Điều 23. Ưu đãi về thuế xuất khẩu, thuế nhập khẩu

    1. Hàng hóa có xuất xứ từ nội địa Việt Nam và hàng hóa nhập khẩu từ nước ngoài vào KKT-TM Lao Bảo được miễn thuế xuất khẩu, thuế nhập khẩu;

    2. Hàng hóa sản xuất, gia công, tái chế, lắp ráp tại KKT-TM Lao Bảo khi xuất khẩu ra nước ngoài được miễn thuế xuất khẩu;

    3. Hàng hoá sản xuất, gia công, tái chế, lắp ráp tại KKT-TM Lao Bảo có sử dụng nguyên liệu, linh kiện nhập khẩu từ nước ngoài khi nhập khẩu vào nội địa Việt Nam chỉ phải nộp thuế nhập khẩu đối với phần nguyên liệu, linh kiện nhập khẩu cấu thành trong sản phẩm hàng hoá đó; trường hợp không sử dụng nguyên liệu, linh kiện nhập khẩu từ nước ngoài, khi nhập khẩu vào nội địa Việt Nam thì không phải nộp thuế nhập khẩu;

    4. Hàng hoá từ KKT-TM Lao Bảo nhập khẩu vào nội địa Việt Nam, nếu có xuất xứ sản xuất tại Lào, được giảm thuế nhập khẩu theo quy định hiện hành của pháp luật Việt Nam, trên cơ sở các văn bản điều ước ký kết giữa Chính phủ hai nước;

    5. Khách du lịch trong, ngoài nước khi vào KKT-TM Lao Bảo được phép mua hàng hoá nhập khẩu miễn thuế (hàng không thuộc Danh mục hàng hoá cấm nhập khẩu) đưa vào nội địa với trị giá không quá 500.000 đồng Việt Nam/người/lượt/ngày. Nếu trị giá hàng hoá vượt quá 500.000 đồng Việt Nam thì người có hàng hoá phải nộp thuế nhập khẩu phần vượt theo quy định của pháp luật Việt Nam.

    Điều 24. Ưu đãi về tín dụng

    Doanh nghiệp thuộc các thành phần kinh tế đầu tư, sản xuất, kinh doanh tại KKT-TM Lao Bảo được Quỹ Hỗ trợ phát triển xem xét cho vay vốn tín dụng của Nhà nước theo quy định hiện hành của Chính phủ Việt Nam về tín dụng đầu tư phát triển của Nhà nước.

    Điều 25. Chuyển các khoản lỗ trong kinh doanh

    Tổ chức, cá nhân sản xuất, kinh doanh hàng hóa, dịch vụ, doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài và bên nước ngoài tham gia hợp đồng hợp tác kinh doanh hoạt động trong KKT-TM Lao Bảo, sau khi đã quyết toán với cơ quan thuế mà bị lỗ thì được chuyển các khoản lỗ sang năm sau, số lỗ này được trừ vào thu nhập chịu thuế. Thời gian được chuyển lỗ không quá 05 năm.

    Điều 26. Ưu đãi về đất đai, nhà ở

    1. Tổ chức, cá nhân có dự án đầu tư vào KKT-TM Lao Bảo được miễn tiền thuê đất trong 11 năm đầu, kể từ ngày ký hợp đồng thuê đất và được hưởng mức giá thuê đất bằng 30% giá thuê đất áp dụng cho các huyện miền núi tỉnh Quảng Trị kể từ năm thứ 12 trở đi;

    2. Người Việt Nam, người Việt Nam định cư ở nước ngoài, người nước ngoài thường trú tại Việt Nam và các nhà đầu tư nước ngoài được đầu tư xây dựng nhà ở để bán hoặc cho thuê; đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng để cho thuê hoặc chuyển nhượng quyền sử dụng đất đã xây dựng cơ sở hạ tầng và được mua nhà ở tại KKT-TM Lao Bảo theo quy định của pháp luật;

    3. Toàn bộ diện tích đất, mặt nước đã quy hoạch dành cho đầu tư phát triển KKT-TM Lao Bảo được giao một lần cho Ban Quản lý KKT-TM Lao Bảo. Ban Quản lý KKT-TM Lao Bảo tổ chức đền bù, giải toả mặt bằng theo quy định của pháp luật để giao lại đất, cho thuê đất cho các nhà đầu tư. Việc giao đất, cho thuê đất đối với từng dự án cụ thể do Ban Quản lý KKT-TM Lao Bảo quyết định theo quy định hiện hành của pháp luật và chịu trách nhiệm việc sử dụng có hiệu quả quỹ đất, mặt nước đã được giao. Giá thuê đất căn cứ vào mức giá do Ủy ban nhân dân tỉnh Quảng Trị ban hành;

    4. Trước khi xây dựng các công trình trong KKT-TM Lao Bảo, các doanh nghiệp, tổ chức phải gửi hồ sơ xin phép Ban Quản lý KKT-TM Lao Bảo. Ban Quản lý KKT-TM Lao Bảo có trách nhiệm trả lời trong vòng 07 ngày làm việc, kể từ ngày nhận đủ hồ sơ hợp lệ; trường hợp không chấp thuận phải nêu rõ lý do;

    Việc quản lý các dự án xây dựng trong KKT-TM Lao Bảo được thực hiện theo quy định hiện hành của nhà nước."

     
    Báo quản trị |  
  • #10294   11/08/2008

    ketoana2
    ketoana2
    Top 500
    Male


    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:07/08/2008
    Tổng số bài viết (206)
    Số điểm: 2113
    Cảm ơn: 40
    Được cảm ơn 14 lần


    đó là do cơ chế

    Mình không rõ về các văn bản đó!
    Nhưng những chuyện chéo nghoe kiểu đó thì rất thường sảy ra! Và rất khó giải quyết, hoặc giải quyết được thì rất lâu, và đã có thiệt hại cho người dân,và không ai giải quyết và ít ai chịu đi khiếu nại tới cùng cho cái việc của chung đó!
    Đó là do cơ chế bạn ạ, tất cả đều thông qua Đảng, chứ thủ tướng hình như không có quyền cắc chức cấp dưới như chủ tịch tỉnh, huyện??!!
    Nói chung tất cả là "đồng chí" của nhau thì biết phải làm sao??
     
    Báo quản trị |  
  • #11192   22/09/2008

    PhanAnhCuong
    PhanAnhCuong
    Top 75
    Lớp 4

    Hải Phòng, Việt Nam
    Tham gia:07/06/2008
    Tổng số bài viết (865)
    Số điểm: 5415
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 22 lần


    Tòa tự xử mình thua kiện!

    Tòa tự xử mình thua kiện!
      

    Ngày 26/8, TAND TP Hải Phòng đã mở phiên Tòa phúc thẩm dân sự hy hữu mà trong đó, bị đơn lại là chính... mình. Nguyên đơn của vụ kiện, ông Nguyễn Hồng Cầu, xã Đông Hưng, huyện Tiên Lãng khởi kiện đòi TAND TP Hải Phòng phải bồi thường thiệt hại trên 600 triệu đồng. 

    Nội dung vụ kiện bắt nguồn từ năm 1994, ông Nguyễn Hồng Cầu (SN 1964), được UBND huyện Tiên Lãng giao quyền sử dụng 3.040m2 đất để canh tác nông nghiệp với thời hạn 20 năm. Năm 1996, ông Cầu nợ đọng sản phẩm 97kg thóc.

    Cho rằng UBND xã Đông Hưng chưa giải quyết xong vụ cá ăn lúa của gia đình mình (tương đương 240kg thóc) nên ông Cầu không chịu nộp 97kg thóc nghĩa vụ. Trong khi thắc mắc này chưa được giải quyết thì ngày 15/1/1997, UBND xã Đông Hưng lại ra quyết định tạm rút bớt 1.080m2 đất của gia đình ông Cầu, giao cho anh Phạm Minh Tuân.

     Khi anh Tuân cấy lúa, ông Cầu đến nói với anh Tuân phải trả công đã cày bừa nhưng anh Tuân không thanh toán. Ông Cầu nói nếu không trả tiền thì ông Cầu sẽ gặt lúa. Đến ngày 25/7/1997, trong lúc gia đình ông Cầu gặt lúa (cạnh ruộng lúa nhà anh Tuân) thì chị Nguyễn Thị Hà, em gái anh Tuân ra thăm lúa. Vợ chồng ông Cầu đòi tiền cày bừa không được nên bảo với Hà sẽ gặt lúa để trừ tiền cày bừa ruộng. Ngay chiều hôm ấy, ông Cầu đã gặt lúa của anh Tuân, đem đi tuốt được 261kg thóc.

     Ngày 30/6/1997, TAND huyện Tiên Lãng đã xử phạt ông Nguyễn Hồng Cầu 3 tháng tù về tội trộm cắp tài sản. Ông Cầu kháng cáo kêu oan. Ngày 6/8/1997, TAND TP Hải Phòng xử phúc thẩm, giảm cho ông Cầu xuống còn 2 tháng 10 ngày tù, vẫn về tội trộm cắp tài sản.

     Nhận thấy bản án phúc thẩm có dấu hiệu oan sai, ngày 8/10/1998, Tòa Hình sự TAND Tối cao đã họp phiên giám đốc thẩm, khẳng định việc Tòa án các cấp kết án ông Nguyễn Hồng Cầu về tội trộm cắp tài sản là không đúng pháp luật.

     TAND Tối cao nhận định, hành vi của ông Nguyễn Hồng Cầu tuy có sai phạm nhưng chưa đến mức phải truy cứu trách nhiệm hình sự mà chỉ cần giải quyết theo thủ tục dân sự. Bên cạnh đó, việc Tòa cấp phúc thẩm giảm án cho ông Nguyễn Hồng Cầu xuống còn 2 tháng 10 ngày tù cũng là không đúng pháp luật vì theo quy định của pháp luật, hình phạt tù tối thiểu là 3 tháng.

     Do đó, TAND Tối cao đã ra quyết định hủy Bản án phúc thẩm số 110, ngày 6/8/1997 của TAND TP Hải Phòng và Bản án hình sự sơ thẩm số 20, ngày 30/6/1997 của TAND huyện Tiên Lãng, tuyên bố ông Nguyễn Hồng Cầu không phạm tội trộm cắp tài sản.

     Sau quyết định nêu trên của TAND Tối cao, ông Cầu đã làm đơn khởi kiện dân sự đến TAND huyện Tiên Lãng, yêu cầu TAND TP Hải Phòng phải bồi thường thiệt hại tổng số tiền là 648,6 triệu đồng, đồng thời buộc bị đơn phải công khai xin lỗi ông tại địa phương và đăng lời xin lỗi trên 3 số báo liên tiếp.

    TAND huyện Tiên Lãng phán quyết TAND TP Hải Phòng phải bồi thường cho ông Cầu 17,3 triệu đồng. Không đồng ý với phán quyết sơ thẩm này, ông Cầu tiếp tục làm đơn kháng cáo đến TAND TP.

     Trong phiên tòa phúc thẩm diễn ra tại TAND TP Hải Phòng sáng 26/8, ông Cầu vẫn giữ nguyên yêu cầu khởi kiện, đòi chính tòa án đang xử mình phải bồi thường với tổng số tiền như trên. Đại diện cho TAND TP tham gia vụ kiện cũng nhất trí với Quyết định số 130/HS-GĐT ngày 8/10/1998 của TAND Tối cao hủy án phúc thẩm, do đó TAND TP phải có trách nhiệm bồi thường thiệt hại cho ông Cầu.

    Tuy nhiên, HĐXX nhận định, việc bồi thường cho ông Cầu phải dựa trên những quy định hiện hành của pháp luật về bồi thường oan sai, các khoản khác mà ông Cầu đưa ra nhưng ông không chứng minh được hoặc không có căn cứ sẽ không được đáp ứng.

    Kết thúc phiên tòa, HĐXX đã “tự xử” chính mình bằng phán quyết: giữ nguyên bản án sơ thẩm của TAND huyện Tiên Lãng, buộc TAND TP phải bồi thường thiệt hại cho người bị oan do hoạt động tố tụng gây ra cho ông Nguyễn Hồng Cầu số tiền là 17,3 triệu đồng; đồng thời buộc TAND TP phải xin lỗi cải chính công khai tại địa phương và đăng trên 1 tờ báo Trung ương 3 số liên tiếp.      

     
    Báo quản trị |  
  • #11193   02/09/2008

    PhanAnhCuong
    PhanAnhCuong
    Top 75
    Lớp 4

    Hải Phòng, Việt Nam
    Tham gia:07/06/2008
    Tổng số bài viết (865)
    Số điểm: 5415
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 22 lần


    Theo qui định của pháp luật thì việc xét xử như trên chẳng có gì sai. Tôi cũng chưa bàn đến số tiền bồi thường nhiều hay ít. Tuy nhiên, việc "mình" ngồi ghế quan toà để xét xử, đưa ra phán quyết buộc "mình" phải thế nọ, thế kia nghe nó làm sao ấy, có phải không các bạn? Ấy là chưa kể toà cấp huyện (ở cấp sơ thẩm) đưa ra phán quyết "buộc" toà cấp TP phải....

    Nghe nó hài hài
     
    Báo quản trị |  
  • #11194   02/09/2008

    minh69
    minh69

    Sơ sinh

    Montreal, Canada
    Tham gia:28/08/2008
    Tổng số bài viết (21)
    Số điểm: 145
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 0 lần


    Thì luật nước mình như thế ! Biết làm sao hơn nếu không chấp nhận cải cách từ gốc .

    Cũng đành cười thôi ., Từ trăm cân thóc để rồi thành 600 triệu là bao nhiêu cân thóc nhỉ ?

    Nếu vụ việc này xảy ra ở Canada, ông Cầu vẫn bị tội xâm phạm tài sản công dân đấy. Tất nhiên , ở tầm mức vài trăm cân thóc thì không phạt tù mà chỉ phạt hành chánh.

     
    Báo quản trị |  
  • #11195   02/09/2008

    PhanAnhCuong
    PhanAnhCuong
    Top 75
    Lớp 4

    Hải Phòng, Việt Nam
    Tham gia:07/06/2008
    Tổng số bài viết (865)
    Số điểm: 5415
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 22 lần


    Cảm ơn anh Minh đã ghé thăm và cho ý kiến!
    Như em nói ở trên, em chưa bàn tới chuyện bồi thường nhiều hay ít. Và, ở đây, em nói thêm: em cũng không quan tâm tới việc ông Cầu có tội hay không có tội (vì việc này đã có phán quyết của TAND Tối cao). Điều em quan tâm là vấn đề trình tự xét xử, đưa ra phán quyết trong tình huống này.  

    Nhân đây, em muốn hỏi anh: Nếu theo luật pháp Canada thì trong tình huống như trên cơ quan nào sẽ xem xét, giải quyết? 
     
    Báo quản trị |  
  • #11196   02/09/2008

    minh69
    minh69

    Sơ sinh

    Montreal, Canada
    Tham gia:28/08/2008
    Tổng số bài viết (21)
    Số điểm: 145
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 0 lần


    Với tầm mức nhỏ như thế thì cảnh sát sẽ phạt vi cảnh thôi vì tội xâm phạm tài sản công dân ở mức dưới 200$ ( Luật trước kia, bây giờ có lẽ tăng ), bồi thường số lúa thóc lại cho người bị mất .

    Tất nhiên, ông Cầu có quyền khước từ tội trạng và khiếu nại nội vụ để ra tòa , ra tòa thì chắc chắn là ông Cầu sẽ thua, chỉ được lợi là câu thêm thời gian thi hành và nếu không thi hành thì hình phạt sẽ tăng chứ không giảm .

    Canada tránh tối đa việc câu thúc thân thể vì tốn kém cho nên thường thì cảnh sát cố giàn hòa ( Thập nieen 80, cả nước có 22 ngàn tù nhưng lại phải dùng 23 ngàn nhân viên phụ trách quản lý tù ), bất đắc dĩ lắm thì mới giam cầm, ngay cả buôn bán, sản xuất cần sa mà bị bắt lần đầu cũng chả giam cho nên mới sinh tệ trạng " trồng cỏ " . Nói chung là luật pháp khá lỏng lẻo đối với những vụ án nhỏ .

    Tôi mà ở HP thì có khi tôi xúi ông Tuân đi kiện ông Cầu về số thóc cướp đọat !
     
    Báo quản trị |  
  • #11197   03/09/2008

    PhanAnhCuong
    PhanAnhCuong
    Top 75
    Lớp 4

    Hải Phòng, Việt Nam
    Tham gia:07/06/2008
    Tổng số bài viết (865)
    Số điểm: 5415
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 22 lần


    Tại em vẫn chưa nói rõ?
    Em không quan tâm tới việc xử lý ông Cầu hay ông Tuân. Em muốn hỏi anh: Một người đã bị giam cầm oan sai, đã có cơ quan có thẩm quyền kết luận như vậy rồi (như ông Cầu trong vụ này), nay người bị oan đó đòi bồi thường thì cơ quan nào giải quyết? Trình tự thế nào?
     
    Báo quản trị |  
  • #11198   03/09/2008

    minh69
    minh69

    Sơ sinh

    Montreal, Canada
    Tham gia:28/08/2008
    Tổng số bài viết (21)
    Số điểm: 145
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 0 lần


    Thú thật là tớ cũng chưa hiểu nguyên tắc xử lý vụ này như thế nào nếu ở Canada .
    Thiết nghĩ, nếu là để thay đổi 1 bản án đã phán quyết thì phải là tòa phá án ( Chả biết có phải là Giám đốc thẩm bây giờ hay không vì ngày xưa tớ đi học thì không thấy nói về giám đốc thẩm )  , nếu là để giải quyết tranh chấp giữa 1 cá nhân với 1 tòa án ( coi như 1 pháp nhân ) thì phải là tòa án hành chánh hay tòa hòa giải . Đấy là những gì tớ biết từ thời xa xưa.

    Còn ở Canada, tại TP Montreal này thì chính tớ đã liên quan đến 1 vụ hết sức là " ruồi bu " vì cũng khởi đầu từ 1 chuyện rất nhỏ, cuối cùng thì cũng chính tòa án TP phải ra 1 bản án khác hủy bỏ bản án cũ . Cái đáng quan tâm nữa là lẽ ra, tớ phải là người đứng ra kiện TP nhưng tớ lại ép được TP phải đứng ra kiện tớ để xin trả lại quyền lợi.

    Hôm nay rảnh, tớ kể cho có đầu có đuôi 1 chút .

    Về giao thông, ở đây có 2 cơ quan chuyên đi bắt và phạt vi phạm .

    - Nhân viên thành phố : Chuyên về những vi phạm đậu xe như đậu ở chỗ cấm đậu, không trả tiền đậu xe .

    Khi có vi phạm, nhân viên không cần biết tên người lái mà cứ nhắm vào cái bảng số xe mà phạt, coi như chủ xe chịu trách nhiệm đóng tiền ( dựa vào thẻ chủ quyền xe từ bảng số xe ) .

    Nếu nhận được giấy phạt mà không đóng thì cứ vài tháng nó lại tăng thêm, có những người lười đóng thì từ 30 $ tăng lên đến vài ngàn là chuyện bình thường .

    Nhưng các vi phạm này thì TP chỉ có thể cho 1 công ty chuyên đòi nợ bằng cách khóa bánh xe lại .

    - Cảnh sát : Chuyên phạt về những vi phạm luật lệ giao thông như : vượt đèn đỏ, rẽ sai ...

    Khi bị bắt dừng lại, cảnh sát không cần biết đến chủ xe mà cứ ai lái là phạt người đó ( Dựa vào bằng lái xe ) .

    Người vi phạm không đóng tiền thì tiền phạt cũng cứ tăng dần và sau nhiều lần nhắc nhở thì sẽ bị treo bằng lái, cái ác là vào thời trưứoc thì người bị treo bằng không hề biết là mình bị treo cho đến khi lại bị cảnh sát bắt , bây giờ thì người lái xe có thể vào mạng để xem bằng của mình có bị treo hay không và vì sao rồi ) .

    Cả hai hình thức phạt đó có những điểm chung :

    1/ Cùng đóng tiền tại các văn phòng của thành phố .

    2/ Nếu không đóng mãi, có thể bị phạt tù hay lao động công ích ... hình thức này chỉ làm đám có tóc ngán thôi chứ còn đám ăn xã hội nghĩa là trọc đầu thì họ chẳng sợ, tiền phạt có lên đến 20 ngan thì cũng chỉ nhốt vài ngày hay lao động công ích 1, 2 tuần là xóa nợ, có bằng trở lại . Tớ đã thấy 1 vụ mà tụi công ty đi khóa xe kiện chủ xe vì dùng búa nện vỡ luôn cả cái còng xe hơi nặng có đến 50 kg !

    Nhưng ở vào thời điểm đó, vi tính của cảnh sát trên xe lại không nối mạng với thành phố .

    Và sự việc tớ bị liên can diễn tiến như sau :

    Khỏang 1993, tớ bị cảnh sát chặn, phạt 170 $ vì lái xe mà không cài dây an tòan .

    Thường thì cứ nhận được giấy phạt là tớ ... vứt ! cứ 6, 7 tháng, bà xã sẽ đến các địa điểm đóng tiền phạt, đưa tên tớ ra và đóng 1 lượt , nhờ có ông anh làm ngay ở trung tâm đòi nợ của Tp cho nên chả bao giờ xảy ra rắc rối về tiền phạt ... hic, ở cái xứ này lái xe mà không bị phạt thì chả khác gì đi lính mà không biết ... chửi thề .

    Khi cảnh sát ghi giấy phạt thì họ lại ghi sai 1 chứ, thay vì ư thì họ lại ghi thành W !!! đây là đầu ngồn của mọi rắc rối .

    Bởi vì bà xã tớ đi đóng thì TP họ cứ gõ tên tớ vào, bao nhiêu giấy phạt hiện ra là đóng sạch nhưng cái giấy phạt không cài giây an tòan thì không thể truy ra để đóng . Bản thân tớ cũng quên luôn cái vụ phạt này vì bị phạt ... nhiều quá !

    3 năm sau .

    Tớ bị phạt thêm 300 vì tội lái xe không bằng lái ! Mà bằng lái bị treo vì lý do gì thì TP cũng chả tìm ra được vì tên tớ luôn luôn .. trong trắng, không có trong " sổ đỏ ".

    Mà cái Montreal này lúc đó có tới 28 thành phố lớn nhỏ, 28 đội cảnh sát hòan tòan độc lập, đi cho hết 28 văn phòng TP để truy là cả 1 vấn đề nhưng tớ cũng cố đi ... hòan tòan không tìm được vết tích về nguyên nhân mất bằng .

    Cuối cùng thì tớ lãnh thêm 3 tờ giấy phạt, mỗi tờ 300 . Chả biết hướng giải quyết vì thực sự , lúc đó tớ ở VN và TQ nhiều hơn là ở nhà .

    Để giải quyết khó khăn cho chồng, bà xã tớ nhanh nhảu đóng hết số tiền phạt này , 4 cái vé, mỗi vé 300 , coi như thí cô hồn nhưng chính hành vi đó đã đưa đến 1 hậu quả :

    KHI ĐÓNG TIỀN PHẠT, COI NHƯ ĐÃ TỰ NHẬN LÀ MÌNH CÓ TỘI HAY CÓ LỖI .

    Và dựa vào đó, TP Montreal đưa tớ ra tòa để treo bằng lái 1 năm, cứ mỗi giấy phạt 300 là bị treo bằng 3 tháng theo luật . Nhận được bản án , tớ tức run người.

    Mất tiền thì được nhưng mất bằng lái là coi như cụt chân .

    Tớ huy động từ báo chí cho đến hội viên hội đồng nhân dân, thậm chí cả dân biểu cấp quốc gia và họ đã can thiệp . Đây là 1 điểm mà tớ phục các đày tớ của dân bởi vì tớ không có bằng lái nên họ phải đến tận nhà tớ để làm việc .

    Đại diện thị trưởng cũng đến .

    Và họ không có tính phủ bênh phủ, họ thành thực muốn giải quyết, khi biết rõ nguồn cơn, chính đại diện thị trưởng công nhận là : Lỗi của thành phố với cách lý luận :

    Nếu bạn nợ thẻ tín dụng, bạn đã đến tận nơi xin trả mà nơi đây cho là đã trả hết thì không thể bắt nợ, tính lãi thì trường hợp này, TP không thể phạt tiếp và phải bồi hòan lại tất cả những gì đã đóng.

    Họ đồng ý cho tớ đi kiện TP và họ se trả lại tiền, bằng lái .

    Nhưng thủ tục đi kiện TP sẽ mất khỏang 3 tháng, trong suốt 3 tháng đó tớ vẫn không được quyền lái và TP sẽ bồi thường tính theo lợi tức đã kê khai hàng năm ... hihi, cái khỏan này khó chấp nhận, bị gò bó nằm nhà cũng chả khác đi tù chưa kể là tớ cũng khai thu nhập " nhẹ " đi nhiều lắm nên 3 tháng bồi thường chả bõ, do đó, tớ đề nghị là TP phải đi kiện tớ để trả lại ... công bằng cho tớ với lý luận : anh có thể lôi tôi ra tòa để phạt thì anh cũng có thể lôi tôi ra tòa để ... khen !  Chế tài 1 công dân đâu chỉ có nghĩa là phạt với tù .

    Luật sư của thị trưởng đã từ chối , cho rằng : Chưa hề có tiền lệ này .

    Tớ thì kết luận rằng : Sau 10 ngày làm việc nghĩa là 2 tuần, nếu TP không giải quyết thỏa đáng thì tớ sẽ mang vợ trẻ con thơ ra ngay trước cửa tòa thị chính để biểu tình tuyệt thực kèm với 10 ngàn tờ truyền đơn .

    Chưa đầy 2 tuần sau, tớ nhận được điện thọai của TP bảo ra tòa vào 9 giờ sáng ngày hôm sau để TP trả lại tất cả những gì đã mất .

    Tòa án mất 15 phút là xong, sau lời giải thích và nhận lỗi của luật sư TP, bà quan tòa gõ búa cái " cốp " , tuyên bố hủy bỏ bản án do chính tòa án này đưa ra kèm với bồi thường có tính cả lãi tất cả các thiệt hại xảy đến cho 1 công đân .

    Hình như tớ vẫn còn hồ sơ vụ án này, nếu anh em thích, tớ sẽ tìm và scan rồi đưa lên đây .








     
    Báo quản trị |  
  • #11199   04/09/2008

    PhanAnhCuong
    PhanAnhCuong
    Top 75
    Lớp 4

    Hải Phòng, Việt Nam
    Tham gia:07/06/2008
    Tổng số bài viết (865)
    Số điểm: 5415
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 22 lần


    Anh Minh ạ, theo quy định về tổ chức Toà án ở VN hiện nay thì trong hệ thống cơ quan xét xử có các toà chuyên trách như toà hành chính, toà hình sự, toà dân sự ... nhưng tất cả đều nằm trong Toà án nhân dân.

    Nếu nói về cấp xét xử thì, theo em, ở VN hay ở Mỹ, ở Pháp... đều là 2 cấp, có thể tên gọi có khác nhau. Ở VN, tên gọi của 2 cấp này là cấp sơ thẩm và cấp phúc thẩm.

    Sau 15 ngày kể từ khi tuyên án sơ thẩm, nếu không có kháng cáo (của các bên) hoặc kháng nghị (của cơ quan công tố- Viện kiểm sát) thì bản án sẽ có hiệu lực pháp luật. Còn nếu có kháng cáo hoặc kháng nghị thì phải chờ kết luận trong bản án ở cấp phúc thẩm. Bản án ở cấp phúc thẩm có hiệu lực ngay từ khi tuyên án.

    Việc xem xét lại bản án đã có hiệu lực pháp luật theo trình tự giám đốc thẩm chỉ xảy ra trong những trường hợp đặc biệt, theo 1 trình tự đặc biệt.

    Như vậy, theo quy định hiện hành, bản án kết tội ông Cầu trên đây đã có hiệu lực pháp luật nhưng đã bị  "TAND Tối cao đã ra quyết định hủy Bản án phúc thẩm số 110, ngày 6/8/1997 của TAND TP Hải Phòng và Bản án hình sự sơ thẩm số 20, ngày 30/6/1997 của TAND huyện Tiên Lãng, tuyên bố ông Nguyễn Hồng Cầu không phạm tội trộm cắp tài sản."

    Căn cứ vào bản án giám đốc thẩm này thì ông Cầu đã bị giam cầm oan. Cơ quan gây ra sự oan khuất này chính là toà án nhân dân TP Hải Phòng- cơ quan đưa ra bản án cấp phúc thẩm. Nay ông Cầu đòi bồi thường những thiệt hại mà ông phải chịu khi bị oan. Luật pháp VN cho phép sự bàn bạc, thoả thuận việc bồi thường giữa người bị oan với cơ quan gây ra sự oan khuất. Nếu không thoả thuận với nhau được thì khởi kiện ra toà.

    Trong vụ án mà ta đang bàn, rõ ràng là sự bàn bạc, thoả thuận giữa ông Cầu và Toà án TP Hải Phòng không thành công nên ông Cầu mới phải khởi kiện ra toà.

    Nhưng điều oái oăm ở đây là vụ kiện buộc phải đưa ra xét xử ở cấp sơ thẩm tại Toà án huyện Tiên Lãng và để rồi đến cấp phúc thẩm là tại Toà án TP Hải Phòng!

    Điều hài hước ở chỗ: TÔI với anh tranh chấp và không thể tự bàn bạc, hoà giải với nhau đựơc thì anh cứ kiện ra toà để thằng em tôi xét xử sơ thẩm; Nếu anh không nhất trí với bản án thằng em tôi đưa ra thì anh cứ kháng cáo lên cấp phúc thẩm mà ở đó TÔI sẽ ngồi ghế quan toà để xét xử phúc thẩm vụ kiện giữa TÔI và anh và chính TÔI sẽ đưa ra phán quyết!


    Vụ kiện của anh nêu ra trên đây là anh đi kiện chính quyền thành phố. Anh đã thắng trong vụ kiện này. Ở VN mới đây đã có vụ người dân kiện ông chủ tịch tỉnh và ông chủ tịch đã thua (ít thôi).

    Nhưng trong vụ án mà ta đang bàn tại topic này là vụ người dân kiện Toà án. Em không biết ở Canada, khi người dân bị toà án kết tội oan sai thì người dân có quyền đòi bồi thường không? Và nếu có thì cơ quan nào sẽ xét xử việc này?
     
    Báo quản trị |  
  • #11053   20/08/2008

    bluesea
    bluesea
    Top 500
    Chồi

    Quảng Trị, Việt Nam
    Tham gia:19/05/2008
    Tổng số bài viết (113)
    Số điểm: 1520
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 8 lần


    Điệp khúc....hủy - trả!

    Mới đây, trong vụ ông Đạo và ông Vinh kiện Công an TP.HCM đòi bồi thường thiệt hại vì “giam xe oan”, Tòa phúc thẩm TAND tối cao tại TP.HCM đã hủy án sơ thẩm để xử lại từ đầu vì cấp sơ thẩm không tính đến khoản mất thu nhập từ hai chiếc xe này.

    Giữ xe sai

    Đây đã là phiên xử thứ chín của một vụ kiện “vắt qua hai thế kỷ”. Theo hồ sơ, tháng 2-1992, ông Đạo đại diện cho 10 chủ xe tải ký hợp đồng vận chuyển gỗ cho Công ty Xuất nhập khẩu với Campuchia (Bộ Thương mại, gọi tắt là Vikamex) từ Campuchia về TP.HCM. Trong một chuyến chở gỗ về đến Sông Bé, một số xe tải đã đổ gỗ xuống đây theo “lệnh riêng” của vài người trong Vikamex. Ông Đạo báo lại cho Vikamex và rắc rối bắt đầu phát sinh.

    Vikamex cho rằng ông Đạo chiếm đoạt tài sản xã hội chủ nghĩa nên yêu cầu Công an TP.HCM tạm giữ hai chiếc xe, một của ông Đạo, một của ông Vinh nhưng không lập biên bản... Sau 19 tháng tạm giữ xe và điều tra không có kết quả gì, Công an TP.HCM đành đình chỉ vụ án, trả lại hai xe cho các khổ chủ.

    Nhận lại hai chiếc xe với 18 chiếc vỏ không xài lại được, bình điện bị hỏng nặng..., cho rằng Vikamex giữ xe trái phép gây thiệt hại nên ông Đạo, ông Vinh đã kiện Vikamex ra TAND quận 1 (TP.HCM) đòi bồi thường cho hai khoản xe hư và thu nhập bị mất.

    Vòng xoáy hủy-trả hồ sơ

    Năm 1995, TAND quận 1 đã xử sơ thẩm (lần đầu), tuyên buộc Vikamex phải bồi thường cho hai chủ xe 196 triệu đồng gồm tiền thu nhập bị mất và xe hư hỏng. Xử phúc thẩm (lần đầu), TAND TP đã tăng mức bồi thường lên gần 340 triệu đồng. Tuy nhiên, bản án phúc thẩm này đã bị TAND tối cao hủy theo trình tự giám đốc thẩm vì cho rằng vụ việc không thuộc thẩm quyền của cấp huyện mà TAND quận 1 thụ lý là sai.

    Sau đó, TAND TP vào cuộc, xử sơ thẩm (lần hai), cũng buộc Vikamex bồi thường nhưng rút bớt số tiền xuống còn hơn 140 triệu đồng. Cả Vikamex và hai chủ xe đều kháng cáo. Năm 1998, xử phúc thẩm (lần hai), Tòa phúc thẩm TAND tối cao hủy án vì cho rằng cấp sơ thẩm xác định sai tư cách bị đơn: Lẽ ra cấp sơ thẩm phải đưa Công an TP.HCM vào hầu kiện, còn Vikamex chỉ là người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan mà thôi.

    Thụ lý lại vụ án, xử sơ thẩm (lần ba), TAND TP xác định Công an TP.HCM và Vikamex là đồng bị đơn vì cả hai có lỗi trong việc giữ xe nên buộc họ phải liên đới bồi thường cho hai chủ xe tổng cộng gần 500 triệu đồng. Phán quyết này tiếp tục bị hủy trong phiên xử phúc thẩm (lần ba) vì tòa sơ thẩm chưa tính đến việc trượt giá trong chuyện bồi thường.

    Cuối năm 2005, TAND TP đã ra một quyết định làm hai chủ xe “đứng tim” khi chuyển vụ án ra Quy Nhơn - nơi cư trú của hai ông này vì cho rằng đây là vụ “đòi bồi thường do bị oan trong tố tụng”. Sau khi có khiếu nại, TAND TP mới chịu giữ hồ sơ lại để giải quyết.

    Cuối năm 2007, tòa này xử sơ thẩm (lần tư), chỉ buộc Công an TP.HCM bồi thường cho hai chủ xe hơn 26 triệu đồng để sửa hai chiếc xe bị hư, còn với các thiệt hại khác thì tòa “miễn”. Có điều này vì tòa áp dụng Bộ luật Dân sự mới với nguyên tắc nghĩa vụ chứng minh là của nguyên đơn trong khi hai chủ xe lại không cung cấp chứng cứ thiệt hại cho tòa nên tòa không có cơ sơ để tuyên!

    Thế rồi trong phiên xử phúc thẩm (lần tư) ngày 11-8 vừa qua, một điệp khúc buồn đã lặp lại với hai chủ xe: Hủy án sơ thẩm để tính lại thiệt hại thu nhập bị mất của hai chủ xe trong thời gian hai chiếc xe bị “giam oan”.

    Đằng sau vụ án

    Nói về vụ án, luật sư bảo vệ cho hai chủ xe ngán ngẩm: “Lỗi của Công an TP.HCM và Vikamex trong vụ này đã quá rõ nhưng không hiểu sao các cơ quan tố tụng cứ kéo dài vụ án đến kinh ngạc dù hai chủ xe không có lỗi gì. Họ đã khóc với tôi khi kể lại hành trình khiếu kiện từ ngay sau khi xe bị bắt”...

    Ông Vinh thì tấm tức: “Tôi mệt mỏi quá! Khi bắt đầu khiếu kiện, tôi ở tuổi 40, giờ đã sắp 60 tuổi rồi mà không biết đến khi nào vụ án mới xong. Có nhiều lúc đến tòa theo lệnh nhưng bên kia không có mặt, thế là phải quay trở về nhà mà đường dài cả gần ngàn km chứ ít đâu. Đi lại nhiều như thế này, lỡ xui rủi có chuyện gì, không biết ai sẽ theo đuổi vụ kiện đây”...

    Ông Vinh lo lắng bởi hiện chỉ có ông là còn đi lại được, còn ông Đạo giờ đã ngoài 70, ốm yếu quá nên đã ủy quyền cho ông đi kiện. Ông hy vọng: “Mong rằng tới đây, các tòa sẽ để tâm xem xét thấu đáo để tôi và người bạn già của mình không còn cảnh cứ phải đi đi lại lại từ Quy Nhơn vào TP hầu kiện nữa!”

    Tính từ lúc hai chủ xe trên bắt đầu đi khiếu nại đòi xe đến nay đã 17 năm, trong đó thời gian theo hầu tòa là 13 năm đằng đẵng. Một phần tư đời người đã trôi qua mà vụ án vẫn chưa đến hồi kết chỉ vì quan điểm khác nhau giữa các cấp tòa.

    Chẳng lẽ rồi đây vụ án sẽ không thể có điểm dừng và những người bị thiệt hại như ông Vinh, ông Đạo sẽ mãi mãi không được bồi thường?
    (http://thuvienphapluat.com/Default.aspx?CT=NW&NID=14608)
    Xin mời các thành viên LawSoft giải đáp nhanh nhanh dùm, bây giờ các ông ở đây thành "cụ" rồi, việc đi lại không còn như trước  nữa! .
    Xin cảm ơn!

     
    Báo quản trị |  
  • #11054   20/08/2008

    PhanAnhCuong
    PhanAnhCuong
    Top 75
    Lớp 4

    Hải Phòng, Việt Nam
    Tham gia:07/06/2008
    Tổng số bài viết (865)
    Số điểm: 5415
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 22 lần


    Thật tội cho 2 cụ già!

    Đây là ví dụ điển hình, làm minh chứng cho phất biểu nổi tiếng của ông Trịnh Hồng Dương- cố Chánh án TAND TC tại diễn đàn QH: "Các vụ án dân sự thì xử thế nào cũng được!"
    Rõ ràng là các vị thẩm phán TATP HCM trong phiên sơ thẩm lần thứ 4 vào ngày 11/8 vừa qua đã cố tình ... "đì chơi" xem các ông chủ xe làm thế nào! Thật là... vô lương tâm! 

    Tôi nói đấy: Vô lương tâm! Tôi mong các vị thẩm phán đó cũng là TV LawSoft vào đây cãi nhau với tôi!
     
    Báo quản trị |  
  • #11200   04/09/2008

    btv
    btv
    Top 500
    Male
    Lớp 12

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:13/04/2006
    Tổng số bài viết (296)
    Số điểm: 18081
    Cảm ơn: 258
    Được cảm ơn 419 lần
    ContentAdministrators

    Ông Quan Tòa


    Truyện "Ông Quan Tòa" trong Bộ Truyên "Lucky Luke" cũng có tình huống Ông Quan Tòa tự xét xử chính mình. 

    Ông vừa chạy ra làm bị cáo khai nhận tội trạng của mình, rồi chạy vào làm Quan Tòa phán xét tội trạng đó. 

    Ông phải làm vậy vì sau khi Lucky Luke bắt Ông do tội "làm quan tòa giả", nhưng Lucky Luke không tìm ra vị Quan Tòa nào để xét xử Ông Quan Tòa này.

    "Lucky Luke" là Bộ truyện nói về miền tây hoang dã của Mỹ vào nhưng năm đầu thế kỷ 19. Ở cái xứ đó khi ấy Ông Quan Tòa thường treo cổ tội phạm trước khi mang tội phạm ra xét xử. 

    Trụ sở Tòa án (cũng là quán rượu) của Ông Quan Tòa có Sologan hết ý: "Công Lý, Hòa Bình và Bia Ướp lạnh".

    Tấm bảng tên trên bàn của Ông có 2 mặt. Khi xử án ông quay mặt "Tòa Án" ra, còn trước và sau khi xét xử Ông quay mặt  "Bia ướp lạnh, Whisky Nhà" ra.
     
    Báo quản trị |  
  • #11201   05/09/2008

    PhanAnhCuong
    PhanAnhCuong
    Top 75
    Lớp 4

    Hải Phòng, Việt Nam
    Tham gia:07/06/2008
    Tổng số bài viết (865)
    Số điểm: 5415
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 22 lần


    Anh btv à, tôi mới chỉ nghe nói tới Bộ Truyện "Lucky Luke" chứ chưa được đọc. Anh có biết ở đâu đăng bản tiếng Việt bộ này thì làm ơn chỉ giúp?
    Về cái chuyện hài hước trong xét xử của Toà án VN mà tôi nêu tại đây, anh có cao kiến gì không?
     
    Báo quản trị |  
  • #11202   05/09/2008

    minh69
    minh69

    Sơ sinh

    Montreal, Canada
    Tham gia:28/08/2008
    Tổng số bài viết (21)
    Số điểm: 145
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 0 lần


    PhanAnhCuong viết:

    Vụ kiện của anh nêu ra trên đây là anh đi kiện chính quyền thành phố. Anh đã thắng trong vụ kiện này. Ở VN mới đây đã có vụ người dân kiện ông chủ tịch tỉnh và ông chủ tịch đã thua (ít thôi).

    Nhưng trong vụ án mà ta đang bàn tại topic này là vụ người dân kiện Toà án. Em không biết ở Canada, khi người dân bị toà án kết tội oan sai thì người dân có quyền đòi bồi thường không? Và nếu có thì cơ quan nào sẽ xét xử việc này?


    Bạn Cường .

    Vụ kiện tụng tôi kể có 1 điểm là : Tôi tạo sức ép để chính Thành phố đưa tôi ra tòa, tòa án này cũng là tòa án xử trước đó để hủy đi bản án cũ .
    ( Như đã trình bày, 1 công dân kiện thành phố sẽ phải chờ 3 tháng trong khi thành phố họ  đưa công dân ra tòa có khi chỉ mất 1 ngày ) .

    Người dân bị oan ức luôn được quyền đòi xét lại vụ án và có thể được bồi thường ; 1 vụ án kéo dài 5 năm và sau đó, tối cao pháp viện Canada đã phán xét là cảnh sát TP có lỗi, 1 nơi nhảy cởi truồng ở TP được phép hành nghề lại và được bồi thường 500 ngàn Gia kim . Như thế, tôi nghĩ rằng công dân có quyền kiện để được bồi thường tại 1 tòa án cấp cao hơn ..

    Quanh quẩn về vụ án cũng chỉ là : Được hay không được phép ... sờ tại nơi vũ cởi truồng ! , cũng từ đó, khách đi xem có quyền .. sờ thỏai mái .
     
    Báo quản trị |  
  • #11203   21/09/2008

    ketoana2
    ketoana2
    Top 500
    Male


    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:07/08/2008
    Tổng số bài viết (206)
    Số điểm: 2113
    Cảm ơn: 40
    Được cảm ơn 14 lần


    minh69 viết:
    Thì luật nước mình như thế ! Biết làm sao hơn nếu không chấp nhận cải cách từ gốc .

    Cũng đành cười thôi ., Từ trăm cân thóc để rồi thành 600 triệu là bao nhiêu cân thóc nhỉ ?

    Nếu vụ việc này xảy ra ở Canada, ông Cầu vẫn bị tội xâm phạm tài sản công dân đấy. Tất nhiên , ở tầm mức vài trăm cân thóc thì không phạt tù mà chỉ phạt hành chánh.


    Tuy nhiên nếu ở canada mà bị tù oan 3 tháng thì bồi thường hàng trăm nghìn đô la đó bạn!!
     
    Báo quản trị |