DanLuat 2015

Doanh nghiệp có quyền đọc email do mình lập cho người lao động không

Chủ đề   RSS   
  • #136025 01/10/2011

    Lsphat
    Top 500
    Mầm

    Hà Nội, Việt Nam
    Tham gia:13/07/2009
    Tổng số bài viết (142)
    Số điểm: 916
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 31 lần


    Doanh nghiệp có quyền đọc email do mình lập cho người lao động không

    Doanh nghiệp kiểm soát, đọc email của người lao động và quyền bí mật đời tư

    Thạc sĩ, luật sư Phạm Văn Phất- Văn phòng luật sư An Phát Phạm

     

    Sự kiện kỹ sư Lê Văn Tạch chính thức yêu cầu cơ quan điều tra xem xét trách nhiệm hình sự của Tổng giám đốc Toyota Việt Nam (TMV) và những cá nhân liên quan về hành vi “xâm phạm bí mật thư tín” đang được dư luận quan tâm. Phía TMV không phủ nhận việc họ đã kiểm soát, đọc nội dung các email mà kỹ sư Tạch đã gửi cho bạn bè, tuy nhiên, họ phản hồi qua báo chí rằng, địa chỉ email của kỹ sư Tạch là địa chỉ email nội bộ, do họ lập ra và chỉ được phép sử dụng cho công việc do vậy họ được phép kiểm soát nội dung và như vậy họ không “xâm phạm bí bật thư tín”. Sau khi phía TMV đưa ra các lý lẽ nêu trên, không ít người băn khoăn trước câu hỏi: doanh nghiệp có quyền kiểm soát, đọc email của người lao động hay không? và trường hợp này quyền bí mật đời tư của người lao động có bị xâm phạm?

    Vậy bản chất của quy định bảo đảm an toàn thư tín cá nhân là gì? Doanh nghiệp có quyền kiểm soát, đọc email của người lao động hay không? Để có cái nhìn khách quan hơn về câu chuyện “bí mật thư tín”, bài viết này sẽ tập trung phân tích một số khía cạnh của vấn đề này dưới góc độ pháp luật.

    Thư tín, điện thoại, điện tín của cá nhân và nhu cầu bảo mật

    Thế nào là thư tín, điện thoại, điện tín của cá nhân là một câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng không phải ai cũng hiểu được bản chất của các thuật ngữ này. Chỉ khi chúng ta hiểu đúng nội hàm của khái niệm thư tín, điện thoại, điện tín của cá nhân chúng ta mới có thể hiểu đúng các quy định về bí mật thư tín.

    Chúng ta đều biết rằng các cá nhân trong xã hội giao tiếp với nhau thông qua ngôn ngữ một cách trực tiếp hoặc gián tiếp. Trong khi giao tiếp họ trao đổi qua lại riêng cho nhau các thông tin, ý kiến, tình cảm... Các phương thức giúp các cá nhân giao tiếp với nhau một cách gián tiếp gồm các công cụ chuyển tải thông tin dưới dạng chữ viết (thư), giọng nói (điện thoại), chữ viết dưới dạng mã hóa (điện tín) và các hình thức thông tin điện tử khác. Như vậy, ở đây, ngoài yếu tố nội dung thông tin cần chuyển tải- yếu tố vô hình (nội dung bức thư, nội dung cuộc điện thoại, nội dung điện tín) đã xuất hiện thêm một thành tố nữa là công cụ chuyển tải- yếu tố hữu hình, như tờ giấy (trong thư viết), chiếc điện thoại (trong cuộc điện thoại). Trong hai yếu tố nêu trên, chỉ có yếu tố vô hình- tức nội dung thông tin chuyển tải mới có tính chất riêng tư, cá nhân và là đối tượng cần được pháp luật bảo vệ.

    Thử lấy một ví dụ, trường hợp một người mượn chiếc điện thoại của người khác hoặc dùng điện thoại công cộng để gọi một cuộc điện thoại cho bạn mình, thì nội dung cuộc điện thoại đó vẫn được coi là (cuộc) điện thoại cá nhân và là đối tượng được pháp luật bảo vệ mà không phụ thuộc vào việc chiếc điện thoại người đó sử dụng để gọi đó có thuộc sở hữu của anh ta hay không. Một ví dụ khác, một người lao động lấy một tờ giấy của công ty, dùng bút của công ty viết một bức thư trên tờ giấy đó để gửi riêng cho một người khác thì nội dung bức thư đó vẫn được coi là thư tín cá nhân. Công ty không thể cho rằng giấy của công ty, mực của công ty thì bức thư tín đó là thư tín của công ty được.

    Tương tự, đối với các hình thức thông tin điện tử khác, như thư điện tử (email) của một người gửi riêng cho người khác chẳng hạn, thì nội dung thông tin chứa đựng trong email đó (email message) mới được coi là thư tín cá nhân. Những gì thuộc về phương tiện để chuyển tải nội dung email không có ý nghĩa trong việc quyết định email đó có phải là email của cá nhân hay không.

    Do được phát minh ra để đáp ứng nhu cầu chuyển tải thông tin riêng giữa các cá nhân, nên bản thân các phương tiện chuyển tải như điện thoại, dịch vụ email... bản thân nó, về cơ bản, đã hỗ trợ việc bảo mật các thông tin mà người sử dụng nó truyền đi. Chẳng hạn, đối với điện thoại, thường thì chỉ có người gọi và người nhận cuộc gọi mới có thể biết được nội dung trao đổi, trừ trường hợp họ muốn có thêm những người khác cùng trao đổi (conference meeting- điện thoại hội nghị); đối với dịch vụ email cá nhân, chỉ người được cấp địa chỉ email mới có mã khóa (password) để truy cập vào, gửi và đọc nội dung email (email message) trong hộp thư (mailbox), và thường chỉ có những người được người gửi email chỉ định là người nhận email (recipient) mới nhận được và đọc được nội dung email đó. Tuy nhiên, do phải sử dụng đến những phương tiện trung gian như internet, máy tính, sóng điện từ ... nên vẫn có khả năng những thông tin mà các cá nhân truyền tải gián tiếp cho nhau bị đọc trộm, nghe trộm. Do vậy, nhu cầu bảo mật đối với các hình thức chuyển tải thông tin riêng tư được đặt ra và cần được pháp luật bảo vệ.

    Quyền được đảm bảo an toàn, bí mật thư tín là một quyền nhân thân

    Khoản 3 Điều 38 Bộ luật Dân sự năm 2005 (BLDS) quy định “Thư tín, điện thoại, điện tín, các hình thức thông tin điện tử khác của cá nhân được đảm bảo an toàn và bí mật. Việc kiểm soát thư tín, điện tín, các hình thức thông tin điện tử khác của cá nhận được thực hiện trong trường hợp pháp luật có quy định và phải có quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền.” 

    Điều 38 BLDS có tiêu đề “Quyền bí mật đời tư”, thuộc Mục 2 (Quyền nhân thân)- Chương III (Cá nhân) của BLDS. Như vậy, có thể thấy rõ rằng quyền được đảm bảo an toàn, bí mật thư tín là một trong các quyền nhân thân của cá nhân. Quyền nhân thân là quyền dân sự gắn liền với mỗi cá nhân, không thể chuyển giao cho người khác (Điều 24 BLDS). Quyền nhân thân không phải là một quyền tài sản và không xuất phát từ quyền sở hữu. Một người có quyền đối với họ, tên của mình không phải xuất phát từ việc họ sở hữu họ, tên đó và họ không thể bán, tặng cho, cho vay (thực hiện quyền định đoạt- một thành phần bắt buộc của quyền sở hữu) đối với họ, tên của mình.

    Liên hệ với quyền được bảo đảm an toàn, bí mật thư tín, có người đưa ra lập luận rằng chỉ được coi là “thư tín cá nhân” khi thư tín đó thuộc sở hữu của cá nhân đó và cá nhân đó có toàn quyền sử dụng, quyền chiếm hữu và quyền định đoạt của một chủ sở hữu tài sản. Đây là một quan điểm sai lầm vì đã đồng nhất quyền nhân thân với quyền sở hữu. Những người đưa ra lập luận này không phân biệt được ý nghĩa của phương tiện chuyển tải thông tin và nội dung thông tin như đã phân tích ở phần đầu bài viết này.

    Đối với thư tín, điện thoại, điện tín, các hình thức thông tin điện tử khác của cá nhân, nếu không thuộc trường hợp pháp luật có quy định và không có quyết định của cơ quan nhà nước có thẩm quyền thì không ai có quyền kiểm soát, xâm phạm nội dung các thư tín đó.

    Hiện nay, pháp luật mới chỉ quy định một trường hợp được khám thư tín, điện tín, đó là quy định tại Điều 140 Bộ luật tố tụng hình sự, trong đó quy định khi cần phải thu thập tài liệu, đồ vật liên quan đến vụ án thì có thể khám thư tín, điện tín. Việc khám xét trong trường hợp này cũng cần phải có lệnh của người có thẩm quyền và phải được Viện kiểm sát cùng cấp phê chuẩn trước khi thi hành.

    Doanh nghiệp có quyền kiểm soát, đọc email của người lao động?

    Hiện nay, phần lớn các doanh nghiệp đều có trang thông tin điện tử riêng (website) bằng cách đăng ký sử dụng một tên miền riêng (domain) và phải trả phí duy trì tên miền này. Những doanh nghiệp này cũng tạo hệ thống thư điện tử của doanh nghiệp để phục vụ công việc.

    Hệ thống thư điện tử (email) của doanh nghiệp (do doanh nghiệp thiết lập) thông thường gồm ba loại: (i) tài khoản email (hộp thư) cá nhân, là các hộp thư dành cho từng cán bộ, nhân viên; (ii) tài khoản email đơn vị, là các hộp thư sử dụng chung của các phòng, ban, bộ phận thuộc doanh nghiệp; và (iii) Các thư mục dùng chung, là các thư mục được sử dụng chung cho một nhóm người hoặc mọi người sử dụng với mức phân quyền ghi/đọc khác nhau, tuỳ theo tính chất của thư mục dùng chung đó.

    Đối với hộp thư cá nhân, chỉ có cá nhân được cấp mới có mật khẩu truy cập (password) do đó cá nhân phải chịu trách nhiệm về nội dung thông tin các thư điện tử gửi đi của mình, không truy nhập trái phép vào hộp thư của người khác và không để người khác sử dụng trái phép địa chỉ, hộp thư điện tử của mình. Doanh nghiệp thường cũng có các quy định về việc cấp, thu hồi và trách nhiệm của người sử dụng hộp thư cá nhân. Khi cá nhân người lao động được cấp riêng một hộp thư điện tử, nội dung những email được soạn thảo, gửi từ hộp thư này đến địa chỉ hộp thư cá nhân của một người khác (dù là trong hay ngoài doanh nghiệp) hoặc ngược lại, đều được coi là một dạng thông tin điện tử của cá nhân và thuộc đối tượng được bảo vệ theo quy định tại Điều 38 BLDS.

    Như vậy, mặc dù mọi cơ sở vật chất, phương tiện dùng để chuyển tải nội dung email đều không thuộc quyền sở hữu của người lao động nhưng những nội dung email do người lao động tạo ra nhằm mục đích giao tiếp gián tiếp với người khác (một người gửi- một người nhận) đều có tính chất thư tín cá nhân; cũng tương tự như trường hợp hệ thống điện thoại công cộng- điện thoại thẻ- không thuộc quyền sở hữu của người gọi nhưng những cuộc gọi (một người gọi- một người nghe) đều có tính chất (cuộc) điện thoại cá nhân.

    Nhìn vấn đề người lao động sử dụng hộp thư do doanh nghiệp cấp dưới một góc độ khác thì thấy, nhiều doanh nghiệp cho rằng đã có quy định không cho nhân viên được sử dụng email cho mục đích ngoài công việc, trong khi đó chính công ty đã chủ động in địa chỉ email cấp cho nhân viên lên danh thiếp của nhân viên và không có cảnh báo nào trong danh thiếp rằng địa chỉ email này chỉ được sử dụng cho công việc- không được trao đổi các thông tin mang tính cá nhân. Như vậy, việc người ngoài công ty gửi thư tín cá nhân cho nhân viên công ty thông qua địa chỉ email công ty cấp cho nhân viên này là việc không tránh khỏi và việc công ty kiểm soát hộp thư của nhân viên trong trường hợp này vẫn vi phạm quy định về bí mật thư tín (Điều 38 BLDS).

    Tóm lại, các nội dung thông tin được một cá nhân chuyển đến cho một cá nhân khác thông qua bất cứ phương tiện chuyển tải trung gian nào cũng đều được coi là thư tín cá nhân và được pháp luật bảo vệ, trừ trường hợp người gửi thông tin tự đặt thông tin cần gửi vào tình trạng không thể bảo mật được, ví dụ như gửi lời nhắn qua radio, chương trình truyền hình, dán thư riêng vào bảng thông báo nơi công cộng, gửi email bằng tài khoản email đơn vị (dùng chung)... Doanh nghiệp không có quyền kiểm soát thư tín, điện thoại cũng như các hình thức thông tin điện tử khác của cá nhân, trong đó có email doanh nghiệp cấp cho người lao động.

    Cập nhật bởi anppham ngày 01/10/2011 12:14:02 CH
     
    14686 | Báo quản trị |  

Like DanLuat để cập nhật các Thông tin Pháp Luật mới và nóng nhất mỗi ngày.

Thảo luận
  • #136050   01/10/2011

    ntdieu
    ntdieu
    Top 10
    Male
    Dân Luật bậc 1

    Đồng Nai, Việt Nam
    Tham gia:11/02/2009
    Tổng số bài viết (13367)
    Số điểm: 92326
    Cảm ơn: 3014
    Được cảm ơn 4645 lần
    SMod

    Tôi không rõ pháp luật quy định thế nào, nhưng ở cty tôi làm thì tôi biết chắc chắn IT Admin có khả năng đọc được mailbox của tôi, trong khi Tổng giám đốc lại không đọc được một cách trực tiếp, còn việc Admin họ có đọc hay không thì chỉ có họ biết thôi, tôi chẳng quan tâm.

    Với tôi thì chuyện này chấp nhận được. Mailbox trong công ty tôi đã được xác định rõ là chỉ phục vụ cho công việc, cho nên về nguyên tắc thì nếu cty muốn kiểm tra nội dung email cũng không có gì quá đáng. Đó chỉ là ý kiến cá nhân mà thôi.
     
    Báo quản trị |  
  • #137288   05/10/2011

    ctynkvinhhao
    ctynkvinhhao

    Sơ sinh

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:28/02/2011
    Tổng số bài viết (6)
    Số điểm: 30
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 1 lần


    #f4f4f4;">Với tình huồng ở trên, theo quan điểm của tôi thì phải xem xét cái gốc của vấn đề. Xem lại những quy định của công ty trong việc sử dụng email.
     Nếu công ty quy định là email này dùng chung cho công việc, hoạt động của công ty và công ty có quyền sử dụng , kiểm tra tin nhắn đó và khi người Lđ sử dụng email này đồng nghĩa việc người Lđ thừa nhận việc kiểm soát những thông tin trong email của công ty.

    Vì đây là sự thỏa thuận giữa người SDLĐ và NLĐ. Nên khi người SDLĐ xem thông tin trong email của người LD0 điều này không vi phạm về bí mật thư tín, điện thoại, điện tín...
     
    Báo quản trị |  
  • #137466   06/10/2011

    hovanhong129
    hovanhong129
    Top 150
    Male
    Lớp 5

    Thừa Thiên Huế, Việt Nam
    Tham gia:01/07/2010
    Tổng số bài viết (367)
    Số điểm: 6529
    Cảm ơn: 3
    Được cảm ơn 27 lần


    Tôi cho rằng không thể nói công ty lập email rồi bảo đấy là tài sản của công ty được.
    Công ty có thể quy định email này chỉ dùng cho công tác, Về mặt kỹ thuật công ty có thể kiểm soát được các email (mang tính riêng tư), nhưng không được công bố những email cá nhân đó. Đây là quy định về bảo vệ bí mật thư tín. Quy định pháp luật có hiệu lực cao hơn quy định của Công ty. Ngay trong điều tra hình sự cũng có quy định, việc điều tra, thu thập chứng cứ cũng phải căn cứ vào các nguồn thông tin hợp pháp ( Vì vậy mới đẻ ra mấy ông Người phát ngôn)
    Mọi hành vi thu thập chứng cứ bất hợp pháp đều là vi phạm và các chứng cứ đó không có giá trị buộc tội.
    Bây giờ ta cứ nâng quan điểm rồi tranh luận thế chứ bạn cứ thử đặt vấn đè thế này:
    Công ty trang bị cho bạn 1 cái máy tính để làm việc, một sớm bạn đến cơ quan thấy ông Trưởng phòng tổ chức hành chính đang mở máy của bạn để xem các tài liệu trong máy của bạn thì mọi người đánh gái việc làm đó như thế nào???
    Ông Trưởng phòng đó có thể nói máy này là Cty mua, nó là tài sản của Cty thì Công ty có quyền xem các tài liệu trong đó hay không???
    Ông ta không thể nói như vậy được, dù đó là máy của cty mua, nhưng nó đã được giao cho 1 người quản lý thì chỉ người đó mới được sử dụng. Những người khác chỉ được sử dụng khi có sự cho phép của người đó ( Trừ trường hợp đặc biêt: Người đó chết mà không kịp bàn giao lại)
    Quan điểm của Tôi trong vụ kỹ sư Tạch là Doanh nghiệp đã sai khi công bố những thông tin riêng tư của Kỹ sư Tạch.

    Hãy hát lên cho yêu đời

     
    Báo quản trị |  
  • #140280   16/10/2011

    LS_NguyenAnBinh
    LS_NguyenAnBinh
    Top 50
    Male
    Luật sư quốc gia

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:24/04/2008
    Tổng số bài viết (1336)
    Số điểm: 9503
    Cảm ơn: 49
    Được cảm ơn 422 lần
    Lawyer

    Tôi không đồng ý với quan điểm của luật sư anpphat, trường hợp này không vi phạm quy định về bí mật thư tín. Tất cả những tài sản, bao gồm máy vi tính, địa chỉ email, nội dung email... đều thuộc quyền sở hữu của doanh nghiệp. Người lao động vào làm việc, sử dụng email cho công việc nên công ty hoàn toàn có quyền kiểm soát và đọc nội dung email, nếu cần.

    Tiến sĩ, Luật sư Nguyễn Bình An - Công ty luật VCA & Cộng sự

    | Website: http://www.vcalaw.com

    | Email: an@vcalaw.com

    | Tư vấn hợp đồng, đầu tư, lao động (tiếng Anh - Việt)

    | Đăng ký quyền sở hữu trí tuệ

    | Tranh tụng tại tòa các vụ án kinh tế, lao động, hành chính, dâu sự

    | Dịch vụ kế toán

    | Dịch vụ đăng ký thành lập doanh nghiệp miễn phí

    E1/4, khu phố 1, phường Thống Nhất, Biên Hòa, Đồng Nai

     
    Báo quản trị |  
  • #140431   17/10/2011

    Khongtheyeuemhon
    Khongtheyeuemhon
    Top 75
    Male
    Lớp 7

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:19/05/2010
    Tổng số bài viết (735)
    Số điểm: 9400
    Cảm ơn: 655
    Được cảm ơn 762 lần
    Moderator

    Chỉ xin đề cập đến góc độ email (thư điện tử) của cá nhân: Tôi không đồng thuận với quan điểm của luật sư anppham. Bởi lẽ, thực tế hiện nay hầu hết các công ty đều có kiểm soát đối với email cấp cho nhân viên mình. Mục đích của việc kiểm soát này là tránh tình trạng nhân viên bán, tiết lộ các "thông tin mật" của công ty ra ngoài, tải các chương trình xâm hại đến lợi ích của công ty về máy tính... đặt vấn đề kiểm soát email cá nhân đối với bất kỳ công ty nào, họ sẽ đều nói rằng việc kiểm soát như vậy là rất cần thiết.
    Nếu theo lập luận trên của luật sư và dẫn chứng quy định của pháp luật thì gần như tất cả các công ty, doanh nghiệp đều đang vi phạm pháp luật đối với việc kiểm soát email của nhân viên.
     
    Theo quan điểm của tôi, email có 2 loại: email phục vụ cho công việc và email phục vụ mục đích riêng tư, cá nhân. Về nguyên tắc, khi đi làm việc nhân viên phải sử dụng email được cấp để làm việc, phục vụ cho công ty chứ không được sử dụng cho mục đích cá nhân. Điều này cũng đồng nghĩa với việc trong giờ làm, không được mở email cá nhân (yahoo mail, gmail...) cho việc riêng... Các công ty, nơi thường xuyên làm việc có liên quan đến email đều có những quy định (trong hợp đồng lao động, nội quy lao động) rõ ràng và cụ thể đối với việc sử dụng email. Như vậy, email, hay thư tín (bì thư), điện thoại... cái nào là cho công việc, cái nào là cho cá nhân phải căn cứ trên sự thỏa thuận giữa công ty, doanh nghiệp và người lao động trên nguyên tắc phù hợp với quy định pháp luật hiện hành. Từ đó mới có thể quy kết là có xâm phạm "bí mật thư tín" hay không. Tôi xin ví dụ: Anh A dùng điện thoại bàn được Công ty cấp gọi điện thoại và bị kiểm soát bởi nhân sự (việc này là đúng), nhưng Anh A dùng điện thoại di động của mình gọi điện thoại trong công ty và bị nhân sự gắn máy nghe lén trên điện thoại (việc này là sai)... Cùng là hành vi điện thoại nhưng lại có đúng có sai, vì vậy đối với từng trường hợp cụ thể cần phân tích kỹ rồi mới kết luận chứ không thể quy chụp hết toàn bộ là vi phạm được. 

    Ở công ty tôi đang làm, có 2 loại email. Email được công ty cấp, và email của cá nhân do mình tự tạo ra. Email công ty cấp mặc nhiên là bị kiểm soát, kể cả là không ở công ty, ở nhà cũng bị... Email cá nhân nếu mở tại nơi làm việc sẽ hiện lên dòng câu hỏi tiếng Anh, đại loại là: "Email bạn sắp mở sẽ bị kiểm soát bởi người khác, bạn có đồng ý không?" Nếu đồng ý thì mởi mở được mail xem thư, không đồng ý thí nó văng ra ngoài... :-(.          

    Có những lúc anh mơ được gặp lại em lúc ban đầu...

     
    Báo quản trị |  
  • #141526   21/10/2011

    hovanhong129
    hovanhong129
    Top 150
    Male
    Lớp 5

    Thừa Thiên Huế, Việt Nam
    Tham gia:01/07/2010
    Tổng số bài viết (367)
    Số điểm: 6529
    Cảm ơn: 3
    Được cảm ơn 27 lần


    Tôi đồng ý là cơ quan có thể quản lý email cá nhân, nhưng không được công bố nó. Nếu cso vi phạm về quy định sửu dụng email, thì anh phải thông báo, nhắc nhở... nếu vẫn vi phạm thì mới xem xét xử lý hành chính ( nhưng chỉ về lỗi sử dụng email vào việc riêng mà thôi) không thể dùng nó để xử lý việc khác.

    Hãy hát lên cho yêu đời

     
    Báo quản trị |  
  • #142515   25/10/2011

    Lsphat
    Lsphat
    Top 500
    Mầm

    Hà Nội, Việt Nam
    Tham gia:13/07/2009
    Tổng số bài viết (142)
    Số điểm: 916
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 31 lần


    Các bạn tham khảo một thông tin từ năm 2005 trên báo Thanh Niên:

    Cấm sếp đọc e-mail của nhân viên!
    Một điều khoản mới bổ sung vào luật bảo vệ quyền cá nhân tại New South Wales, tiểu bang đông dân nhất nước Úc, đã quy định rằng sếp không được can thiệp vào đời tư của nhân viên thông qua hộp thư điện tử (e-mail) hoặc bằng các phương tiện như máy quay phim và các thiết bị theo dõi khác.

    Dự luật quy định rõ việc cấm đặt máy quay phim trong phòng thay đồ, nhà vệ sinh và không được thâm nhập vào hộp thư riêng của nhân viên.

     Trước đây, Úc từng ra bộ luật bảo vệ quyền cá nhân nhưng chưa có quy định bảo mật e-mail. Dự kiến dự luật mới sẽ được thông qua vào tuần tới.

     Những người vi phạm luật trên có thể bị phạt gần 4.300 USD. Hiện Úc là một trong những nước có tỷ lệ người sử dụng Internet cao nhất thế giới.

     Theo Thanh Niên

    To: khongtheyeuemhon
    Tôi đoán là bạn không phải là luật sư. Bạn nên lưu ý là những vấn đề thực tế đang diễn ra, và nhu cầu của doanh nghiệp không phải lúc nào cũng phù hợp với các quy định của pháp luật. Tôi đồng ý với bạn là nhà quả lý doanh nghiệp có nhu cầu kiểm soát hoạt động của nhân viên, nhưng ở đây tôi đang muốn bàn đến quy định hiện hành của pháp luật Việt Nam.

    To: Ls_NguyenAnBinh
    Có vẻ như bạn đưa ra ý kiến nhưng không đọc bài viết. Tôi rất mong đợi những phản biện của bạn đối với những nội dung cụ thể trong bài viết.
    Trân trọng cám ơn.

     
    Báo quản trị |  
  • #142636   25/10/2011

    Khongtheyeuemhon
    Khongtheyeuemhon
    Top 75
    Male
    Lớp 7

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:19/05/2010
    Tổng số bài viết (735)
    Số điểm: 9400
    Cảm ơn: 655
    Được cảm ơn 762 lần
    Moderator

    hovanhong129 viết:
    Tôi đồng ý là cơ quan có thể quản lý email cá nhân, nhưng không được công bố nó. Nếu cso vi phạm về quy định sửu dụng email, thì anh phải thông báo, nhắc nhở... nếu vẫn vi phạm thì mới xem xét xử lý hành chính ( nhưng chỉ về lỗi sử dụng email vào việc riêng mà thôi) không thể dùng nó để xử lý việc khác.


    Tôi tán thành quan điểm của bạn. "kiểm soát" và "công bố" email cá nhân là hai việc hoàn toàn khác nhau. Hành vi công bố nội dung thư tín của người khác mà không được sự đồng ý của người đó cho ta thấy có dấu hiệu của việc xâm phạm bí mật đời tư.

    Có những lúc anh mơ được gặp lại em lúc ban đầu...

     
    Báo quản trị |  
    1 thành viên cảm ơn Khongtheyeuemhon vì bài viết hữu ích
    panda128 (15/12/2011)
  • #142645   25/10/2011

    Khongtheyeuemhon
    Khongtheyeuemhon
    Top 75
    Male
    Lớp 7

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:19/05/2010
    Tổng số bài viết (735)
    Số điểm: 9400
    Cảm ơn: 655
    Được cảm ơn 762 lần
    Moderator

    anppham viết:
    Các bạn tham khảo một thông tin từ năm 2005 trên báo Thanh Niên:

    Cấm sếp đọc e-mail của nhân viên!
    Một điều khoản mới bổ sung vào luật bảo vệ quyền cá nhân tại New South Wales, tiểu bang đông dân nhất nước Úc, đã quy định rằng sếp không được can thiệp vào đời tư của nhân viên thông qua hộp thư điện tử (e-mail) hoặc bằng các phương tiện như máy quay phim và các thiết bị theo dõi khác.

    Dự luật quy định rõ việc cấm đặt máy quay phim trong phòng thay đồ, nhà vệ sinh và không được thâm nhập vào hộp thư riêng của nhân viên.

     Trước đây, Úc từng ra bộ luật bảo vệ quyền cá nhân nhưng chưa có quy định bảo mật e-mail. Dự kiến dự luật mới sẽ được thông qua vào tuần tới.

     Những người vi phạm luật trên có thể bị phạt gần 4.300 USD. Hiện Úc là một trong những nước có tỷ lệ người sử dụng Internet cao nhất thế giới.

     Theo Thanh Niên

    To: khongtheyeuemhon
    Tôi đoán là bạn không phải là luật sư. Bạn nên lưu ý là những vấn đề thực tế đang diễn ra, và nhu cầu của doanh nghiệp không phải lúc nào cũng phù hợp với các quy định của pháp luật. Tôi đồng ý với bạn là nhà quả lý doanh nghiệp có nhu cầu kiểm soát hoạt động của nhân viên, nhưng ở đây tôi đang muốn bàn đến quy định hiện hành của pháp luật Việt Nam.

    To: Ls_NguyenAnBinh
    Có vẻ như bạn đưa ra ý kiến nhưng không đọc bài viết. Tôi rất mong đợi những phản biện của bạn đối với những nội dung cụ thể trong bài viết.
    Trân trọng cám ơn.



    K/g anh anppham,
    chắc là anh lớn tuổi hơn nên em xin phép xưng hô vậy. 
    Cảm ơn anh đã phản hồi ý kiến của em. Em nhận thấy vấn đề anh nêu ra để trao đổi rất hay, rất "thời sự" và là 1 trong những "tồn tại" của pháp luật hiện nay. Em nói "tồn tại" là vì hiện pháp luật chưa hề có định nghĩa về khái niệm "thế nào là bí mật đời tư", phải biết cái nào thuộc về bí mật đời tư thì từ đó mới kết luận được xâm phạm hay không xâm phạm chứ, đúng không anh?
    Quay trở lại vấn đề đang trao đổi. Anh nhấn mạnh đến cụm từ "quy định hiện hành của pháp luật Việt Nam" nhưng lại lấy dẫn chứng quy định ở bên Úc? Việc này có mâu thuẫn không? Em chỉ mới tra cứu trên google, nhưng hiện tại không tìm thấy quy định nào tương tự ở Việt Nam cả. 
    Điều 38, BLDS 2005 chỉ quy định về "Quyền bí mật đời tư" nhưng lại không có định nghĩa "bí mật đời tư" nghĩa là vô hình chung đã tạo ra cái "mù mờ" dẫn đến tranh chấp. Người này bảo đó là bí mật đời tư, người kia bảo không phải.... kiện nhau ra Tòa, tòa cũng lắc đầu vì hổng biết tìm đâu ra định nghĩa mà soi... Trong hoàn cảnh như vậy, cách giải quyết đối với email mà các doanh nghiệp đang làm em nhận thấy là thỏa đáng: đạt được mục đích, không vi phạm pháp luật. Cụ thể: thỏa thuận với người lao động bằng văn bản trong thỏa ước lao động, nội quy lao động hoặc hợp đồng lao động - cái nào là bí mật đời tư không xâm phạm, cái nào là công việc. trong công ty không được sử dụng email phục vụ cho mục đích cá nhân, email nào sẽ bị kiểm soát... Như vậy, khi tranh chấp xảy ra có cái mà đối chiếu, phân xử. Do đó, em xin nhấn mạnh lại: Không thể khẳng định hành vi kiểm soát đối với email cấp cho cá nhân nhằm phục vụ công việc của doanh nghiệp hiện nay là vi phạm pháp luật (xâm phạm bí mật đời tư). Vì đơn giản, trong pháp luật hiện hành không có định nghĩa thế nào là bí mật đời tư.
    Tuy nhiên, việc hành động "kiểm soát" email và hành động "công bố" email là 2 vấn đề hoàn toàn khác nhau. Như vụ của kỹ sư Tạch, việc công bố nội dung email trước "bàn dân thiên hạ" mà không hỏi ý kiến đã gây ảnh hưởng đến cá nhân kỹ sư Tạch và việc này có dấu hiệu của xâm phạm bí mật đời tư
    P/S: mong nhận được phản hồi của anh. Nhân tiện em cũng là 1 luật sư nhưng chắc kinh nghiệm thì còn non kém so với các đàn anh vì em làm cho ngân hàng, không có điều kiện "chinh chiến" nhiều trong các lĩnh vực pháp luật. 
    Một link vụ việc liên quan đến bí mật đời tư anh và mọi người có thể đọc tham khảo:
     http://m.tin247.com/co_hay_khong_viec_xam_pham_bi_mat_doi_tu-3-21255079.html         

    Có những lúc anh mơ được gặp lại em lúc ban đầu...

     
    Báo quản trị |  
  • #143076   26/10/2011

    Lsphat
    Lsphat
    Top 500
    Mầm

    Hà Nội, Việt Nam
    Tham gia:13/07/2009
    Tổng số bài viết (142)
    Số điểm: 916
    Cảm ơn: 0
    Được cảm ơn 31 lần


    Chào bạn Khongtheyeuemhon,
    Tôi thấy có một bài báo đề cập đến đề tài này thì đưa ra để mọi người tham khảo thêm cho vui chứ không phải để dẫn chứng cho "quy định hiện hành của pháp luật Việt Nam". Mọi lập luận liên quan của tôi đều được thể hiện trong bài viết ở phần đầu topic. Do bài báo tham khảo lại để cùng bài với những tranh luận phản hồi nên làm bạn hiểu nhầm, mong bạn thông cảm vì quả thật đây là lần đầu tiên tôi tham gia tranh luận trên diễn đàn.
    Tôi nghĩ trong trường hợp này không cần phải tranh cãi nhiều về khái niệm "bí mật đời tư" bởi lẽ Điều 38 Bộ luật dân sự quy định về Quyền bí mật đời tư, trong đó khoản 3 Điều này có đề cập đến "an toàn thư tín cá nhân". Như vậy, trong số nhiều vấn đề thuộc "bí mật đời tư" (còn mù mờ như bạn nói) thì chắc chắn "an toàn thư tín cá nhân" là một trong số đó mà không cần phải tranh cãi.
    Rất cám ơn bạn đã tham gia tranh luận.
     
    Báo quản trị |  
  • #144643   01/11/2011

    Chubathong
    Chubathong

    Sơ sinh

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:29/09/2011
    Tổng số bài viết (4)
    Số điểm: 140
    Cảm ơn: 14
    Được cảm ơn 0 lần


    Chào LS_NguyenAnBinh
    Luật sư cho em hỏi quy định nào của pháp luật nói nội dung email của người lao động là tài sản của Doanh nghiệp? Rất mong luật sư sớm phản hồi.
     
    Báo quản trị |  
  • #144674   01/11/2011

    hoadainhan1
    hoadainhan1
    Top 100
    Lớp 2

    Bình Định, Việt Nam
    Tham gia:08/03/2011
    Tổng số bài viết (579)
    Số điểm: 3693
    Cảm ơn: 24
    Được cảm ơn 180 lần


    Việc bảo mật hay tiết lộ thông tin email do các DN cung cấp cho NLĐ sử dụng có vi phạm pháp luật hay không, theo tôi cũng khá rõ ràng. Ở đây BLDS cũng đã quy định trường hợp này, và tôi cũng đồng ý với quan điểm của hai bạn: #c0504d;">khongtheyeuemhon và hovanhong 129. Bởi lẽ, việc DN tiết lộ nội dung thông tin email mà DN mình cung cấp cho NLĐ là việc làm vi phạm pháp luật, có thể bị kiện nếu NLĐ cảm thấy xâm phạm đời tư của mình, mặc dù đây là email do DN tạo ra cho mình sử dụng và DN biết rõ nội dung nói gì, nhưng DN phải tôn trọng pháp luật không được tiết lộ thông tin nội dung email ra ngoài.

    Luật sư Nguyễn Hòa, thuộc Văn phòng luật sư NGUYỄN HÒA

    Địa chỉ: 276 đường Lê Duẩn, Phường Đập Đá, Thị xã An Nhơn, T. Bình Định

    Điện thoại : 0903376602

    Email: luatsuhoa@yahoo.com.vn

    Luật sư sẽ sẵn sàng trực tiếp nhận hồ sơ vụ việc để trợ giúp pháp lý trên phạm vi toàn lãnh thổ Việt Nam.

    Hân hạnh được phục vụ hài lòng quý khách.

     
    Báo quản trị |  
  • #155214   14/12/2011

    lshaidang
    lshaidang

    Sơ sinh

    Hà Nội, Việt Nam
    Tham gia:14/12/2011
    Tổng số bài viết (1)
    Số điểm: 5
    Cảm ơn: 1
    Được cảm ơn 0 lần


    Theo quan điểm của tôi, trong trường hợp doanh nghiệp có website, sử dụng một tên miền riêng (domain), cấp cho từng cán bộ, nhân viên mỗi người một địa chỉ mail riêng và có qui định việc chỉ được sử dụng địa chỉ được cấp để phục vụ công việc thì chủ doanh nghiệp có quyền kiểm soát nội dung email từ địa chỉ họ đã cấp và được phép công bố nếu cơ quan nhà nước có thẩm quyền yêu cầu hoặc email đó đã được sử dụng để gây ra thiệt hại đối với lợi ích của doanh nghiệp đó.
     
    Báo quản trị |  
  • #155230   14/12/2011

    Unjustice
    Unjustice
    Top 50
    Lớp 10

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:18/06/2010
    Tổng số bài viết (1342)
    Số điểm: 14949
    Cảm ơn: 152
    Được cảm ơn 1046 lần


    Chào mọi người,

    Giới hạn nào cho người sở hữu và quản lý công ty trong việc thực hiện các quyền của mình để bảo đảm tài sản của công ty được sử dụng đúng mục đích đề ra (phục vụ cho hoạt động kinh doanh của doanh nghiệp).

    Khi trao tài sản cho nhân viên sử dụng nhằm mục đích phục vụ công việc rõ ràng có một thỏa thuận ngầm (mặc dù hiện nay đa phần các công ty đưa vào chính sách hẳn hoi) là nhân viên không được sử dụng tài sản đó để phục vụ cho mục đích cá nhân của mình. Việc sử dụng tài sản công ty vào mục đích cá nhân là hoàn toàn sai trái. Vì vậy với tư cách là chủ tài sản, doanh nghiệp có quyền yêu cầu nhân viên bồi thường nếu việc sử dụng sai trái tài sản được giao của nhân viên gây thiệt hại và tổn thất cho doanh nghiệp.

    Do đó doanh nghiệp có quyền kiểm tra việc quản lý và sử dụng tài sản được giao của nhân viên. Ví dụ kiểm tra về mục đích sử dụng, công tác bảo quản duy tu, sử dụng có đúng với quy trình vận hành hay không.

    Trên cơ sở đó, quay trở lại vấn đề quản lý email, theo quan điểm của mình thì doanh nghiệp hoàn toàn có quyền kiểm tra việc sử dụng email của nhân viên vì đó là công việc không thể không thực hiện của người chủ tài sản. Vấn đề là người chủ tài sản có quyền công bố nội dung các email sai phạm của nhân viên hay không. Theo quan điểm của mình là không. Doanh nghiệp chỉ có thể dừng ở mức xử lý kỷ luật nhân viên do vi phạm quy định về sử dụng tài sản còn nếu bước đi xa hơn công bố nội dung email thì đó đã là vi phạm bí mật đời tư của nhân viên, một vấn đề được pháp luật bảo hộ. Việc nêu nội dung thông tin email chỉ được nhằm mục đích chứng minh hành vi vi phạm của nhân viên trong quá trình quản lý tài sản (nếu nhân viên không thừa nhận) và vẫn phải bảo đảm tính bảo mật của thông tin đó.

    Theo mình đây chính là giới hạn của doanh nghiệp trong việc quản lý tài sản là email.

    Thân.

    Luật được sinh ra để phục vụ con người chứ không phải để cai trị.

     
    Báo quản trị |  
    1 thành viên cảm ơn Unjustice vì bài viết hữu ích
    panda128 (15/12/2011)

0 Thành viên đang online
-