DanLuat 2015

Đi thẳng hay rẽ

Chủ đề   RSS   
  • #319928 22/04/2014

    Unjustice
    Top 50
    Lớp 10

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:18/06/2010
    Tổng số bài viết (1342)
    Số điểm: 14949
    Cảm ơn: 152
    Được cảm ơn 1046 lần


    Đi thẳng hay rẽ

    Câu chuyện dưới đây là của bác sỹ nhưng ta có thể thấy hình ảnh tương tự của nó ở bất cứ đâu, ở bất cứ ngành nghề nào trong xã hội.

    "- Một lần tôi về phép đúng vào dịp người em tôi bị đau vùng bụng cấp, rất nguy kịch, phải đi bệnh viện ngay ban đêm.

    Là nhà nghề tôi leo lên xe đi cùng. Vào khu vực phòng cấp cứu, tôi vui mừng nhận ra vị trưởng phòng cấp cứu là BS H., một học trò giỏi của tôi trong trường y.

    Khi khiêng băng ca vào phòng, hai lần tôi giáp mặt với BS H. nhưng tôi chợt nhận thấy hình như anh ta không muốn chào tôi.

    Anh đeo khẩu trang nhưng làm sao tôi quên được vầng trán, ánh mắt, dáng đi của một SV đặc biệt đã học tôi 6 năm trời.

    Và đêm ấy, theo gợi ý của cô y tá và sự chỉ dẫn của một người lạ, người nhà tôi phải chi ra 2 triệu bôi trơn cho kíp mổ.

    Một tuần sau em tôi ra viện.

    Tôi cầm tiền lên thanh toán viện phí và chủ trương đối diện với tay sinh viên xưa, nay đã trở thành kẻ bất trị này.

    Khi tôi vào phòng y vụ, vừa chìa giấy tờ ra thì cô nhân viên chừng 30 tuổi đứng bật dậy, giọng nói trầm ấm, thân tình:

    - Mời thầy đi theo em.

    Mặc dù tôi chưa dậy cô này ngày nào nhưng nghe giọng nói thân thiện, tác phong rất chân tình, tôi vô thức bước theo cô.

    Cô đưa tôi lên thẳng phòng …cấp cứu. Đến cửa, cô nói:

    - Mời thầy vào, sếp em đang chờ thầy!.

    Cô mở cửa ấn tôi vào căn phòng mát rượi và đi ra.

    Khi chỉ còn hai người, BS H. ôm chầm lấy tôi. Anh nói ngay:

    - Thầy ngồi đi, em biết là thầy giận em lắm. Rồi em sẽ giải thích ngay để thầy hiểu.

    Tôi lắng nghe.

    Vẫn con người ấy, thông minh, lanh lợi, tin cậy và thân tình. Anh ta nói:

    “Và nếu hôm đó, thầy trò mình nhận nhau, tay bắt mặt mừng thì có thể, người nhà thầy…chết!.

    Nếu kíp mổ nhận thấy họ đang phải thức ba tiếng đồng hồ giữa đêm khuya để mổ một ca không – phong – bì thì chất lượng chuyên môn, các biện pháp hỗ trợ sẽ chạy theo kiểu không – phong – bì thầy ạ.

    Bởi vậy, khi gặp thầy, em làm lơ, tính sau kíp mổ sẽ gặp lại thì thầy đã về rồi.

    Hôm nay, em xin tạ tội cùng thầy và em phải nói rằng, em có được như ngày hôm nay là nhờ thầy, Xin thầy đừng từ chối món quà này của em, coi như vài thang thuốc bổ để chăm sóc thầy khi không được gần thầy” .

    H. nói rồi lấy một gói giấy mỏng, gói ghém chu đáo sẵn nhanh tay nhét vào túi trong áo veston của tôi.

    Tôi hoàn toàn mất tự chủ.

    Sự thể diễn ra hoàn toàn ngoài suy đoán, dự cảm của tôi. H. vẫn như cậu sinh viên hiếu hạnh, chu đáo và giỏi giang nằm xưa.

    Cuối cùng, tôi hỏi:

    - Tôi có dạy các anh làm thế không?.

    - Dạ, thưa thầy, cái lỗi chính nằm ở chỗ ấy ạ. Cái chính là vì các thầy đã không dạy những cái đó, những cái cần – phải – dạy.

    Tôi ớ ra, hỏi cho rõ thì BS H. nhẹ nhàng:

    - Ngày làm luận văn tốt nghiệp, các thầy cho một câu hỏi: Người BS chế độ XHCN khác với người BS tư bản ở chỗ nào?.

    Nếu ai trả lời rằng, điểm khác biệt đó là người BS XHCN không cần tiền bạc vẫn làm tốt chức phận của mình thì được điểm cao.

    Thực tế không phải thế.

    Tôi bắt đầu hiểu ra vấn đề. Hình như toàn bộ bi kịch là ở đây. Hình như chúng tôi có lỗi. Không có BS nào là không cần tiền cả. Tôi ngậm ngùi thăm hỏi hoàn cảnh BS H. Anh nói:

    “ Sau khi ra trường, con về phục vụ tại một bệnh viện chuyên ngành chăm sóc cán bộ tại Hà Nội.

    Bệnh nhân của BV này tòan loại VIP.

    Đến bữa trưa, con đem cặp lồng cơm đã nguội hắt có vài cọng rau muống đen xì và nửa quả trứng kho mặn vợ chuẩn bị ra ăn trong khi những bệnh nhân kia chơi gà luộc nửa con, giò chả ngập chân răng và họ luôn có quyền bắt ne bắt nét chúng con.

    Đến một lúc, con nghĩ: tại sao cùng là người sao họ sướng thế. Sao mình ra sức phục vụ, ăn học từng ấy năm, tận tụy, hiểm nguy mà khổ thế.

    Phải “chặt”!.

    Lần đầu con chặt, cầm cái phong bì hơi cũng run tay nhưng về sau quen dần, càng chặt càng bén, chặt nhát nào ra nhát ấy.

    Về sau con cũng đứng lớp, cũng dạy học trò nghề y cao quý này, ra trường chúng cũng biết chặt, chúng chặt giỏi hơn con, chặt nhát nào ra nhát ấy”.

    Tôi không biết nói gì lúc này nữa.

    Trong không gian này, tôi không biết ai là thầy, ai là trò nữa. Hình như BS H. đang dạy cho tôi bài học vỡ lòng về sự bất hợp lý trong những vận động xã hội đã xảy ra, đang xảy ra.

    Trên đường về, tôi giở phong bì ra, đếm được mười triệu. Tôi lẩm cẩm nghĩ: Lãi 8 triệu và một bài học quý từ cuộc sống, thôi thì….

    Những tiêu cực trong ngành y tế sẽ còn dài chứ không dừng lại ở đây kể cả khi thay 3 Bộ trưởng."

    (Theo lời kể của GS Võ Như Lành được đăng trên một số báo)

     

    Luật được sinh ra để phục vụ con người chứ không phải để cai trị.

     
    2925 | Báo quản trị |  
    3 thành viên cảm ơn Unjustice vì bài viết hữu ích
    Khongtheyeuemhon (23/04/2014) boyluat (23/04/2014) TRUTH (22/04/2014)

Like DanLuat để cập nhật các Thông tin Pháp Luật mới và nóng nhất mỗi ngày.

Thảo luận
  • #319934   22/04/2014

    TRUTH
    TRUTH
    Top 10
    Male
    Cao Đẳng

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:03/05/2013
    Tổng số bài viết (4652)
    Số điểm: 30928
    Cảm ơn: 603
    Được cảm ơn 1080 lần


    Phải nói là chắc có nghề vệ sinh đường phố là không có phong bì nhỉ mà cái này chỉ ở tương đối thôi, cái ranh giới đúng và sai nó rất mong manh khó mà phân biệt được nếu thiếu tỉnh táo.

     
    Báo quản trị |  
  • #320018   22/04/2014

    nguyenkhanhchinh
    nguyenkhanhchinh
    Top 10
    Male
    Dân Luật bậc 1

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:12/09/2011
    Tổng số bài viết (6836)
    Số điểm: 76481
    Cảm ơn: 1955
    Được cảm ơn 3724 lần


    Ôi...

    Ú ớ...

    Hết nói...

    Miễn bình luận!

    Bô lô ba la

     
    Báo quản trị |  
  • #320028   22/04/2014

    hungmaiusa
    hungmaiusa
    Top 10
    Cao Đẳng

    Hồ Chí Minh, Việt Nam
    Tham gia:22/06/2013
    Tổng số bài viết (4083)
    Số điểm: 31561
    Cảm ơn: 918
    Được cảm ơn 1890 lần


    "Đến một lúc, con nghĩ: tại sao cùng là người sao họ sướng thế. Sao mình ra sức phục vụ, ăn học từng ấy năm, tận tụy, hiểm nguy mà khổ thế.

    Phải “chặt”!."

    Đọc câu này tôi liên tưởng đến câu nói của người mẹ, có đứa con bị tuyên tử hình vì chặt tay cướp tài sản của cô gái : ai biểu mang vàng nhiều chi cho nó chặt tay.

    Lập luận nguy biện của một bác sĩ xấu, vô đạo đức mà cứ đổ cho người khác.

    Vị bác sĩ đó có cực bằng các công nhân công trường hay không ? có cực bằng các công nhân may phải tăng ca 14 đến 16 giờ/ngày hay không ?

    Nói về an uống, vị bác sĩ đó có khổ bằng các công nhân trên hay không ?

    Cứ xấu xa là đổ cho việc giáo dục XHCN. Tôi thực sự không tin là các bác sĩ ở các nước tư bản không dạy các SV ngành y về y đức, về sự xã thân. 

    Vi bác sĩ trách thầy mình không dạy "những cái cần – phải – dạy.", thực chất là trách thầy không dạy họ là phải biết ăn cắp, ăn chặn !

    Dạy họ làm điều tốt mà còn ra nông nỗi như vậy ! Nếu day họ là cần phải ăn chặn, ăn cắp thì khi ra trường họ sẽ sớm trở thành ăn cướp cả.

    Tôi nghĩ là người thầy sẽ rất buồn và rất tiếc vì không phát hiện sớm để khuyên học trò mình chuyễn sang học kinh doanh thì phù hợp hơn là học bác sĩ.

    Nếu là bác sĩ, học trò tốt và hiện trạng của bệnh viện xấu đúng như vị bác sĩ trẻ nói thì vì sao không chào hỏi thầy đàng hoàng và âm thầm tự chi 5 triệu cho ê kíp mổ (nói là tiền của người nhà của người bệnh) thì sẽ tốt đẹp hơn là sự vô lễ được ngụy biện.

    Tôi có em gái ruột là bác sĩ bệnh viện 30/4, bệnh viện của Bộ Công An; tôi lại có em rễ là bác sĩ bệnh viện Bình Dân nên tôi thấy và hiểu rất rõ về các bác sĩ, y tá nói riêng và ngành y nói chung : nếu là người nhà của nhân viên trong bệnh viện thì dù người đó chỉ là điều dưỡng, bảo vệ hoặc là một người lao công trong bệnh viện, không cần là y tá hay bác sĩ thì họ vẫn được cả bệnh viện dành cho mọi sự ưu tiên, ưu đãi và sự phục vụ hết lòng của các đồng nghiệp. Không một người nào dám nhận tiền của người nhà của nhân viên bệnh viện cả vì mọi người phải có tự trọng tối thiểu. Tôi chỉ có một cách thể hiện lòng biết ơn bằng cách mua trái cây và phải gởi tại văn phòng khoa, công khai cho tập thể chứ không cá nhân nào dám nhận cả, dù chỉ là 1 ký trái cây .

    Lý do mà vị bác sĩ trẻ nêu ra là lếu láo, dối trá. 

    Cập nhật bởi hungmaiusa ngày 22/04/2014 09:29:35 CH
     
    Báo quản trị |  
    1 thành viên cảm ơn hungmaiusa vì bài viết hữu ích
    Unjustice (23/04/2014)

0 Thành viên đang online
-