DanLuat 2015

Các đồng nghiệp nghề Luật nghĩ gì về vụ án này?

Chủ đề   RSS   
  • #168037 24/02/2012

    ls_tuananh
    Top 500
    Male
    Chồi

    Nghệ An, Việt Nam
    Tham gia:24/09/2010
    Tổng số bài viết (104)
    Số điểm: 1425
    Cảm ơn: 4
    Được cảm ơn 31 lần


    Các đồng nghiệp nghề Luật nghĩ gì về vụ án này?

    Đọc bài báo này tôi thấy quá rùng rợn và có nhiều suy nghĩ nên xin Post lên diễn đàn để mọi người cùng suy ngẫm .....

    Tột cùng nỗi đau vụ nam sinh lớp 8 giết bạn

    Không vì mâu thuẫn cá nhân, không vì những hiếu thắng của tuổi “nhất quỷ nhì ma”... Lý do thật đơn giản, vì muốn có được chiếc xe đạp X game mà Đào đang sở hữu, Thuẫn đã lên kế hoạch và lạnh lùng ra tay giết bạn.

    Dù rằng vụ án giết bạn, cướp xe đạp đã xảy ra hơn chục ngày qua nhưng những dư chấn mà nó để lại vẫn thật khủng khiếp. Đến bất kể nơi nào trên địa bàn xã Trung Chính (huyện Lương Tài, tỉnh Bắc Ninh), người ta cũng bàn tán xôn xao về cái chết thương tâm của cậu học sinh lớp 6 (THCS Trung Chính), ngoan ngoãn Nguyễn Đình Đào.

    Đối tượng Dương Phương Tuấn và chiếc xe đạp X game

    Và tỏ ra rùng mình khiếp sợ trước hành động giết người man rợ của Dương Phương Thuấn (học sinh lớp 8, cùng trường với nạn nhân). Không vì mâu thuẫn cá nhân, không vì những hiếu thắng của tuổi “nhất quỷ nhì ma”... Lý do thật đơn giản, vì muốn có được chiếc xe mà Đào đang sở hữu, Thuấn đã lên kế hoạch và lạnh lùng ra tay giết bạn.

    Giờ đây, người vĩnh viễn nằm xuống, kẻ bị bắt vào trại giam. Nỗi đau ấy giờ đang giằng xé những người làm cha làm mẹ của cả nạn nhân và kẻ thủ ác.

    Hành trình đi tìm xác nạn nhân

    Nghe người làng nói, ngôi nhà của anh Nguyễn Đình Đạo và chị Bùi Thị Lựu (bố mẹ của cháu Nguyễn Đình Đào) luôn khóa trái cửa suốt những ngày vừa qua. Dù vậy, bên ngoài vẫn nghe rõ tiếng tụng kinh não nề phát ra từ chiếc đài cát xét.

    Khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt hốc hác vì mất ngủ khiến chị Lựu già hơn rất nhiều so với cái tuổi ngoài ba mươi của mình. Có lẽ người mẹ ấy có mơ cũng không dám nghĩ rằng mình đã thực sự mất con. Sự việc diễn ra nhanh quá, đột ngột và nghiệt ngã quá. Nhìn chị Lựu giờ chỉ như cái xác không hồn. Ngồi tựa lưng vào tường, chị Lựu không thể nói gì mà chỉ có thể khóc lặng đi. Ngồi bên, ông nội của Đào là bác Nguyễn Đình Mặc đã tường thuật lại cho chúng tôi nghe tường tận về sự việc đau lòng đã xảy đến với gia đình.

    Đào vốn là một đứa trẻ rất ngoan. Từ bé đến lớn em chưa từng đi chơi đâu mà không xin phép bố me. Và như thường lệ, cứ đúng 11h30' là Đào đi học về. Vậy mà hôm đó, ngày 7.2.2012, đã gần 12 giờ mà chị Lựu vẫn chưa thấy con trai đi học về. Điều này chưa từng bao giờ có trong suốt những ngày Đào cắp sách tới trường.

    Lo lắng chị Lựu đã đi hỏi một số bạn học cùng trường thì một số bạn nói đã thấy Đào chở Dương Phương Thuấn đi đâu đó. Nghe nói vậy chị Lựu lập tức đến nhà Thuấn ở thôn Thiên Phúc để hỏi con. Nhưng khi gặp Thuấn, Thuấn chỉ công nhận là Đào có chở mình nhưng chỉ chở đến đầu làng rồi thôi. Sau đó Đào đi đâu thì Thuấn không biết nữa.

    Lo lắng, chị Lựu đi lùng sục khắp các quán internet quanh đó dù biết rằng bình thường Đào không bao giờ dám bén mảng đến những nơi ấy. Nhưng rồi rà đi soát lại ở các cửa tiệm internet chị cũng không thấy bóng dáng con đâu. Bốn giờ chiều, chị lại tiếp tục lên nhà Thuấn để hỏi lại lần nữa. L

    ần này, Thuấn cũng trả lời là không biết. Lúc này vợ chồng chị và gia đình đã hết sức hoang mang. Mọi người nghĩ ra đủ các tình huống xấu nào là bị cướp mất xe nên Đào lo sợ không dám về nhà, nào là có thể bị kẻ xấu lừa bắt cóc...

    7 giờ tối, anh Nguyễn Đình Đạo lại một lần nữa lên nhà Thuấn để hỏi thăm về con nhưng không kết quả. Đến lúc này thì gia đình đã nghĩ đến tình huống xấu nhất là rất có thể cháu Đào đã bị kẻ xấu sát hại.

    Thế nên ông nội cháu đã trình báo sự việc lên Công an xã và cho người chốt chặn ở hai đầu. Một chốt ở thôn Đông Hương (thuộc thị trấn Thứa) và một chốt ở cầu Tranh (thuộc xã Trung Chính). Hai chốt này trực đến sáng nhưng cũng không thấy động tĩnh gì.

    Sáng sớm hôm sau ông Mặc gọi điện tới bệnh viện huyện Lương Tài để hỏi xem có trường hợp học sinh nào bị cấp cứu không thì được trả lời là không. Sau đấy, ông dẫn chị Lựu đến trường để hỏi xem có thông tin gì về cháu của mình không.

    Trong lúc đang trao đổi với thầy hiệu trưởng thì thấy ông Bá Đình Cầu (người cùng xã) mang trao trả một chiếc cặp sách học sinh. Không ngờ đó chính là cặp sách của Đào. Ông Cầu nói vợ của ông trong lúc ra trang trại nhà mình đã nhìn thây chiếc cặp sách đó vứt ở vườn cà chua. Sau đó lại phát hiện ra rất nhiều vết máu loang to ở phía chân đống rơm và phía cửa đi vào trang trại.

    Nơi tìm thấy xác nạn nhân

    Nghe thấy vậy, ông Mặc tin chắc đứa cháu nội của mình đã bị kẻ xấu sát hại. Ngay lập túc, ông nhờ gọi mọi người ra khu trang trại gia đình của ông Cầu - nơi mà ông nghĩ chắc chắn là hiện trường vụ án - để tìm xác cháu nội. Lần theo vết máu tới cái ao mới đào, ông Mặc khẳng định với mọi người cháu của ông đã bị kẻ xấu giết và phi tang xuống cái ao này.

    Ban đầu mọi người quăng lưới để tìm nhưng không được. Sau đó khoảng mười người đàn ông đã cùng lội xuống ao và đi dàn hàng ngang. Từ đầu ao xuất phát chỉ chưa đầy mười bước chân người bác rể cháu Đào đã đụng vào thi thể của cháu. Khi thi thể của cháu Đào được đưa lên những người có mặt tại hiện trường đã rụng rời, run rẩy khi nhìn thấy cổ của cháu bị kẻ xấu chặt gần đứt lìa.

    Sái thủ máu lạnh tuổi teen

    Trước khi tìm thấy thi thể Đào, thì Dương Phương Thuấn, học sinh lớp 8 Trường THCS Trung Chính đã được triệu tập lên Công an xã để làm rõ một số nghi vấn. Nhưng tại đây, Thuấn tỏ ra rất bình thản và nhất mực khai Đào chỉ đưa mình đến đầu làng rồi về.

    Sau đó không biết thêm bất kể thông tin nào về Đào nữa. Trước sự quả quyết và “thanh thản” của Thuấn khiến các đồng chí Công an xã cũng hoang mang và lo lắng mình đã triệu tập nhầm đối tuợng.

    Hơn nữa, buổi trưa hôm Đào bị mất tích, Thuấn đi học về và vẫn đến ăn cỗ nhà người bác với thái độ vui vẻ. Chiều hôm đó Thuấn vẫn đi học thêm bình thường. Và buổi sáng hôm sau Thuấn vẫn đến trường. Những biểu hiện hết sức bình thường ấy đã đánh lạc hướng cơ quan điều tra.

    Thậm chí sau này khi đã tìm được thi thể của Đào, Thuấn vẫn không hề có một biểu hiện khác thường nào như lo lắng, sợ sệt. Trước sau như một, Thuấn khẳng định mình không liên quan gì đến vụ Đào bị giết. Nhưng rồi trước những chứng cớ mà các điều tra viên đưa ra Thuấn đã phải nhận tội.

    Ít ai có thể ngờ rằng một học sinh lớp 8, dáng người nhỏ thó, khuôn mặt non nớt lại có thể ra tay sát hại người bạn học cùng trường man rợ đến vậy. Nhưng điều đáng sợ hơn cả chính là việc Thuấn giết người có chủ đích và đã lên kế hoạch một cách bài bản.

    Sau này khi đã nhận tội, Thuấn khai do thích chiếc xe đạp thể thao X game mà Đào đang sở hữu nên đã tìm cách để cướp. Ngày 7.2.2012, biết lớp Đào được nghỉ học sớm nên Thuấn cũng bỏ tiết cuối để nhờ Đào chở về.

    Vì đã lên kế hoạch giết bạn nên Thuấn sai Đào chở đi loanh quanh đến nhà cô, nhà bác và cuối cùng đến nhà ông nội. Khi đến nhà ông nội, Thuấn nhìn thấy con dao dựa ông để trên nóc bể nên đã lén giấu vào áo rồi dụ Đào chở đến nơi cánh đồng vắng. Đến nơi đã định, trong lúc Đào vẫn ra sức đạp xe chờ bạn thì Thuấn rút con dao dựa đã thủ sẵn chém ngang cổ Đào, sau đó chém nhiều nhát vào đầu.

    Khi biết chắc Đào đã chết, ban đầu Thuấn định giấu xác bạn vào đụn rơm, nhưng sau nghĩ cách đó dễ bị phát hiện nên đã cởi áo của Đào, buộc áo vào cổ bạn rồi sau đó kéo lê vứt xác xuống ao nhà ông Cầu.

    Nghĩ mọi chuyện đã xong xuôi, Thuấn về nhà vui vẻ bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Chiếc xe cướp được Thuấn cũng vứt xuống ao đợi khi vắng người sẽ ra vớt lên. Tối hôm đó, Thuấn ra vớt xe lên và mang tới hiệu sửa xe giữa làng để sửa với dự định nếu sửa xong sáng ngày hôm sau sẽ đi nó đến trường.

    Đồng chí Phí Hữu Kỷ - Trưởng Công an xã Trung Chính đã phải thốt lên rằng: “Sống ở trên đời đã gần sáu mươi năm nhưng tôi chưa từng chứng kiến một đứa trẻ nào lại lì lợm và máu lạnh như Thuấn”.

    Và nỗi đau tột cùng của cả hai gia đình

    Ngồi dựa lưng vào tường, chị Lựu ôm mặt khóc hờ con. Tiếng khóc đau xé tâm can: “Con ơi mẹ mất con thật rồi. Biết đến bao giờ mẹ mới lại được nhìn thấy mặt con? Biết đến bao giờ mẹ mới lại nghe được tiếng con cười con nói hả con?”.

    Chị Lựu cứ khóc thế hết ngày này qua ngày khác. Dù có khóc bao nhiêu nữa thì đứa con trai ngoan ngoãn bé bỏng của chị cũng vĩnh viễn không bao giờ trở về. Từ ngày anh trai mất, cô em gái bốn tuổi của Đào luôn miệng hỏi bố mẹ: “Anh Đào đâu sao không về?”, rồi có lúc lại thản nhiên nói với một ai đó: “Anh Đào chết rồi”.

    Phía góc nhà, bố của Đào là anh Nguyễn Đình Đạo ngồi thu lu một góc, khuôn mặt hốc hác, thất thần. Giọng khản đặc anh chia sẻ với chúng tôi: “Sáng hôm đó cháu nó vẫn đi học bình thường. Xe non hơi, cháu nhờ tôi bơm cho rồi sau đó chào bố đi. Ai ngờ nó lại đi mãi thế chứ. Thằng kia nó giết con tôi dã man quá. Vậy mà nghe người ta bảo nó mới tuổi vị thành niên nên chỉ bị đưa đi cải tạo vài năm rồi lại về. Sao có thể bất công như thế chứ?”.

    Tìm đến nhà hung thủ nhí, cảnh tượng cũng nặng nề, u uất không kém. Người bà nội đã ngoài tám mươi tuổi từ khi Công an nói cháu bà là thủ phạm và bắt nó đi bà đã khóc ròng không ăn không uống gì.

    Bà mếu máo nói với chúng tôi: “Chắc người ta nhầm thôi các cô các chú ạ. Cháu tôi nó bé thế, người nó còn nhỏ hơn cả thằng cháu kia thì làm sao nó giết người được?”. Còn bố Thuấn, anh Dương Phương Hiến thì liên tục lắc đầu: “Bình thường nó có đến nỗi nào đâu, sao tự nhiên lại đột phá thế chứ?”. Anh Hiến cứ lặp đi lặp lại hai chữ “đột phá” để nói về hành động của thằng con trai mình.

    Mẹ của hung thủ đau đớn trước tội ác của con

    Khi được hỏi, bình thường Thuấn là một đứa trẻ thế nào thì anh Hiến một mục khẳng định: “Nó cũng hư nhưng chưa đến mức quá thể. Học thì cũng bình thường, không dốt cũng không thông minh. Đúng là có vài lần đi họp phụ huynh tôi bị giáo viên góp ý là nên chú ý tới con hơn. Nhưng anh chị không tin cứ đi hỏi dân làng, bạn bè nó mà xem. Ai cũng quý nó”.

    Từ hôm con bị bắt, vợ chồng anh Hiến đã thay nhau vào thăm Thuấn hai lần. Lần đầu gặp bố, Thuấn chỉ cúi mặt và nói: “Con biết lỗi của con rồi. Bố tha lỗi cho con”. Lần thứ hai khi gặp mẹ, Thuấn đã òa lên khóc và nói với mẹ rằng mình nhớ nhà quá. Muốn được về nhà. Nhưng theo như lời nhận xét của các điều tra viên thì dù bị giam nhưng thái độ của Thuấn vẫn tỏ ra hết sức bình thản và lạnh lùng một cách đáng sợ. Nhiều người đã liên tưởng, so sánh tội ác của Thuấn chẳng kém gì so với Lê Văn Luyện - kẻ đã gây ra vụ thảm sát tiệm vàng...
    (Nguồn: www.danviet.vn)

    Luật sư Lê Tuấn Anh

    Trưởng Văn phòng Luật sư Lê Anh - Đoàn Luật sư tỉnh Nghệ An

    Đ/c: Số 73, Đinh Công Tráng, Tp Vinh, Nghệ An

    ĐT: 0943184284.

     
    3878 | Báo quản trị |  

Like DanLuat để cập nhật các Thông tin Pháp Luật mới và nóng nhất mỗi ngày.

Thảo luận
  • #168180   25/02/2012

    khatvongttk
    khatvongttk
    Top 150
    Lớp 5

    Hà Nội, Việt Nam
    Tham gia:14/12/2010
    Tổng số bài viết (468)
    Số điểm: 6158
    Cảm ơn: 486
    Được cảm ơn 150 lần


    hazj thật là đau xót, không phải lạnh mà máu quá lạnh so với 1 đứa rẻ con, chia buồn

    codonminhtoi_cham_90@yahoo.com

    Luật mà thi hành không nghiêm sẽ sinh ra luật rừng, luật rừng sinh ra xã hội rừng => thảm hoạ

    WHERE THERE IS A WILL, THERE IS A WAY

     
    Báo quản trị |  

0 Thành viên đang online
-