Chào bạn!
Như vậy là giữa bạn và người bạn kia đã xác lập một quan hệ dân sự, cụ thể là hợp đồng vay tài sản có kỳ hạn. Hợp đồng đó đã là căn cứ hợp pháp để chứng minh người bạn đang nợ của bạn rồi, chứ không cần phải ghi âm hay làm gì nữa.
Cũng bởi người bạn kia không hiểu pháp luật, nên khi bạn đòi nợ nên họ mới hẹn tới hẹn lui. Còn theo quy định của pháp luật (Điều 478 BLDS) thì khi đến hạn (tức là ngày 01/5/2011) bạn mới có quyền đòi lại tài sản. Khi đó nếu họ không trả thì bạn mới có quyền làm đơn khởi kiện (theo mẫu của Tòa án) ra Tòa án nơi họ cư trú để yêu cầu Tòa án buộc họ trả nợ cho bạn.
Thủ tục nộp kèm theo đơn là giấy mượn tiền, bản sao có chứng thực Giấy CMND hoặc Sổ hộ khẩu của bạn.
Bạn phải nộp tiền tạm ứng án phí là 23.000.000đ X 2,5% = 575.000đ.
Quá trình giải quyết tại Tòa án, với chứng cứ là giấy vay nợ trên, Tòa án sẽ buộc họ trả nợ cho bạn và buộc họ phải chịu án phí là 1.150.000 đồng (nếu bạn không yêu cầu lãi suất). Còn số tiền tạm ứng án phí bạn đã nộp sẽ được trả lại cho bạn.
Nếu hai bên thỏa thuận được với nhau thì có thể thỏa thuận luôn việc ai chịu án phí.
Và vì lý do đó chỉ là một quan hệ dân sự nên người bạn đó không phạm tội gì cả. Chỉ trường hợp sau ngày 01/5/2011 họ không còn khả năng trả nợ cho bạn do số tiền vay bạn, họ đã sử dụng vào mục đích bất hợp pháp dẫn đến mất khả năng thanh toán; hoặc họ cố tình bỏ trốn để chiếm đoạt số tiền của bạn thì tùy tính chất vụ việc mà họ có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự về tội Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản hoặc tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản.
Trân trọng!
Hãy làm tất cả những gì trong phạm vi cho phép và khả năng có thể!